Bích Vân – Mùa Vu Lan của radio-khoahocnet

hoahong-vulanVào một buổi sáng chớm thu năm 2004, khi Giáo sư Ðàm Trung Phán đi bách bộ qua một công viên tại Mississauga, Canada, nơi ông cư ngụ, một cơn gió se lạnh của mùa Thu đã thôi thúc ông ngồi xuống viết đôi giòng về cụ thân sinh của ông mà nay không còn nữa.
Ông ngồi trên ghế gỗ công viên nhìn lá mùa thu rớt rụng trong gió heo may và ông lấy giấy bút ra bắt đầu ghi chép lại những cảm nghĩ về thân phụ.
Sau đó, ông gửi bản thảo này qua Internet cho anh ruột của ông là GS Ðàm Trung Pháp để hai anh em cùng viết bài này cho thân phụ mà ngày xưa cũng đã từng là một nhà giáo.
BV thiển nghĩ rằng chắc quý vị cũng sẽ có những cảm nhận về thân mẫu, thân phụ của quý vị qua bài viết này mà nhân mùa Vu Lan, mùa báo hiếu, BV đã chọn.

Bây giờ BV xin kính mời quý vị lắng nghe bài “Tháng Chín và Cha tôi” của Gs Đàm Trung Phán.

https://app.box.com/s/17vp2tvk2lotzmmr3yfpjpfkz0pgfdwt

Sau khi nghe xong chương trình của Radio-khoahocnet nhân mùa Vu Lan, một thính giả (và là “bà chị kết nghĩa” của xướng ngôn viên Radio-khoahocnet) đã viết như thế này: “BV nè, chương trình dành cho Cha hay lắm. Thường thường Vu Lan, mọi người chỉ vinh danh Mẹ mà quên béng người đã cho mầm sống. Hổng có ổng là hổng xong, nhưng ít ai ta nhớ đến. Chắc tại Cha hay la mắng, cho ăn roi mây lúc còn nhóc tì, nên khi lớn lên con cái thường hay nhắc đến Mẹ nhiều hơn…. (T.Thu Montreal)

Hoàng Dung, một thính giả khác, cũng đóng góp cho Radio-khoahocnet trong mùa Vu Lan một bài thơ theo thể “thất ngôn bát cú” tức là theo Đường luật, có tựa đề là Thương Nhớ Mẹ Hiền. Một bài thơ, qua cái tựa đề, nói lên hộ những người không may mắn đã mất Mẹ, tấm lòng thương nhớ Mẹ của mình:

Nhớ Mẹ con côi nhớ lạ thường

Con buồn khóc Mẹ ngập trời thương

Mẹ đi Hạ úa tàn hoa rụng

Mẹ vắng Thu sầu rủ lá buông

Mẹ dạo non Tiên miền vĩnh cửu

Mẹ nương cõi Phật cảnh vô cương

Mẹ hiền di ảnh con hằng ngắm

Tưởng Mẹ hiện về vượt đại dương…


Bác sĩ Hồ Đắc Duy, cũng góp phần với bài thơ:
Khóc Mạ

Biệt ly Mạ con để trên đầu

Khói hương nghi ngút con sầu từ đây

Mạ già tóc bạc như mây

Trắng hơn bạch lạp thắp đầy quanh đây

Quan tài Mạ đó, con đây

Khóc cho giọt nước mắt đầy xót xa

Mạ ơi, Mạ đã đi xa

Bỏ sau lưng lại bóng tà giọt sương

Chừ đây dế rúc quanh tường

Ngồi canh lửa lạc, đợi cây hương tàn

Ngày mai giọt nắng sương tan

Con đưa Mạ đến đường ngang chân trời

Bây giờ con đã năm mươi

Dưới con mắt Mạ con ngoài thôi nôi

Những ngày con mới lên hai

Cơm mem Mạ đút, Mạ nhai con chờ

Hả lòng Mạ dỗ con thơ

Mạ ru giấc ngủ, mạ chờ con say

Đau lòng ngọn gió heo may

Mạ ơi đã vắng bóng cây ngã rồi

Kể chi cho lắm Mạ ơi

Cũng mong bắt chước Lão Lai giả đò

Bóng hòe hôm sớm ai lo

Kể chi tội lắm con đò sang sông

Niết bàn Mạ ngủ ai trông

Lấy ai ấp lạnh quạt nồng Mạ đây

Âm dương cách trở bấy chầy

Trọng Do đội gạo ơn dày mành thưa

Dãi dầu ngày nắng đêm mưa

Mạ nuôi con lớn vẫn chưa thỏa lòng

Tháng ngày thấp thoáng chờ mong

Con đi chập chững môi hồng trẻ thơ

Cầm tay Mạ viết chữ Bờ

Chữ A không dấu ru hờ Mạ thương

Dấu huyền một nắng hai sương

Bà đâu chẳng thấy, xuân đường còn không?

Mạ dạy con, chữ thuộc lòng

Giúp người khốn khổ đừng mong có ngày

Giúp người chiếu đất màn trời

Miếng cơm xẻ bớt cho người tay không

Câu này Mạ dạy thuộc lòng

Nước non máu mủ đá mòn đừng quên

Bây giờ Mạ đã ngủ yên

Dưới mồ huyệt lạnh một niềm xót xa.

BíchVân
https://app.box.com/s/17vp2tvk2lotzmmr3yfpjpfkz0pgfdwt

(mùa Vu Lan 2015)

Phải ghi rõ nguồn Link khi muốn đăng lại bài của http://www.khoahocnet.com

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s