Huy Lâm – Bà Tổng thống

Hoa Kỳ luôn luôn là quốc gia đi đầu trong công cuộc tranh đấu và bảo vệ cho quyền của phụ nữ. Nhưng có một nghịch lý là đến nay Hoa Kỳ vẫn chưa có một nữ tổng thống. Trong lãnh vực này, Hoa Kỳ đi sau nhiều quốc gia khác trên thế giới đến mấy thập niên. Thậm chí không những chưa có một nữ tổng thống, Hoa Kỳ còn chưa có một nữ ứng viên nào vượt qua vòng sơ bộ của đảng để chính thức tranh cử chức vụ tổng thống. Tuy nhiên, đã có hai phụ nữ đứng trong liên danh với vai trò phó tổng thống trong những cuộc tranh cử trước đây – Geraldine Ferraro (liên danh Mondale-Ferraro 1984) và Sarah Palin (liên danh McCain-Palin 2008) – nhưng cả hai đều thất bại.

Không như một số quốc gia Tây phương có cùng một thể chế dân chủ và nền kinh tế tự do với Hoa Kỳ như Anh Quốc, Thụy Sĩ, Đức và nếu có thể kể luôn Do Thái, hoặc những quốc gia có nền kinh tế đang phát triển, như Brazil, Argentina, Ấn Độ và Thái Lan, hoặc còn nghèo như Philippines, trong quá khứ đã và hiện đang có những vị nguyên thủ quốc gia là phụ nữ.

Hiện trên thế giớ có ít nhất khoảng 20 phụ nữ đang nắm giữ những chức vụ nguyên thủ quốc gia ở một số nước như Đức, Phần Lan, Argentina, Liberia, Kosovo, Brazil, Chile, Nam Hàn … Và ở một vài quốc gia đã xảy ra hiện tượng khá hiếm hoi trong việc lựa chọn phụ nữ là nhà lãnh đạo chính trị hàng đầu – như tại Ái Nhĩ Lan đã bầu phụ nữ trong chức vụ tổng thống hai lần trong 25 năm qua, và cũng trong khoảng thời gian này, Thụy Sĩ được lãnh đạo bởi ba người phụ nữ khác nhau. Hơn 40 năm trước, Tống Khánh Linh từng là đồng chủ tịch của Trung Cộng (mặc dù với vai trò gần như hoàn toàn là hình thức), và 30 năm trước, cử tri tại Iceland (Băng Đảo) đã bầu Vigdis Finnbogadottir, là người nắm giữ chức tổng thống hơn 15 năm. Vậy, nếu những quốc gia kia có thể làm được, chắc người Mỹ rồi cũng có thể ủng hộ một ứng cử viên phái nữ để đưa vào Toà Bạch Ốc chứ. Chắc chắn rồi đây sẽ có một nữ tổng thống Hoa Kỳ, nhưng đến nay vẫn chưa ai biết là khi nào.

Sự thật là, những gì xảy ra ở những quốc gia khác thường ít khi gây ảnh hưởng lên sinh hoạt chính trị tại Hoa Kỳ. Một phần có lẽ là vì quốc gia này nằm ở một vị trí khá cách biệt giữa hai đại dương và sinh hoạt chính trị của hai nước láng giềng cũng gần giống như họ. Có người cho rằng có thể là vì nước Mỹ là trường hợp ngoại lệ, nghĩa là có cái gì đó đặc biệt về nước Mỹ và quốc gia này có đường hướng riêng của họ. Nhưng điều đó không có nghĩa không nên có những thay đổi vì trong quá khứ, nước Mỹ cũng đã nhiều lần chậm chạp trong những thay đổi xã hội, chẳng hạn  nước Mỹ không phải là quốc gia đầu tiên bãi bỏ chế độ nô lệ. Cũng thế, trước thế kỷ 19, phụ nữ Mỹ vẫn chưa được quyền bỏ phiếu, và chỉ một số ít tiểu bang trong nước Mỹ cho phép phụ nữ quyền bỏ phiếu trước năm 1920, là năm quốc hội phê chuẩn Tu chính án 19 cho phép phụ nữ quyền bỏ phiếu, mặc dù sự thật là nhiều quốc gia khác trên thế giới đã làm điều đó, chẳng hạn phụ nữ Phần Lan đã được quyền bỏ phiếu rất sớm từ năm 1718.

Trong khi người Mỹ chờ đợi một nữ tổng thống đầu tiên thì ngay tại kinh đô điện ảnh Hollywood từ 10 năm trước đã thực hiện bộ phim truyền hình có tên Commander in Chief, gợi ý cho khán giả Mỹ thấy hình ảnh một nữ tổng thống. Rồi sau đó xuất hiện bộ phim truyền hình State of Affairs trên đài NBC để cho một phụ nữ làm chủ Phòng Bầu dục. Và mới đây bộ phim truyền hình Scandal đưa ra kịch bản nói về một đệ nhất phu nhân tranh cử chức vụ tổng thống. Bộ phim này xuất hiện trên truyền hình ở vào thời điểm đang có nhiều người Mỹ chờ đợi bà Hillary Clinton của đảng dân chủ tuyên bố ra tranh cử tổng thống năm 2016. Bên đảng cộng hoà, một số người nghĩ rằng bà Carly Fiorina, cựu tổng giám đốc công ty Hewlett Packard, rất có thể cũng sẽ ra tranh cử tổng thống. Cơ hội để nước Mỹ có một nữ tổng thống có thể nói là chưa bao giờ đến gần với hiện thực như lúc này.

Khoảng những năm 2001-2006, đài truyền hình Fox cho trình chiếu bộ phim 24 trong đó nhân vật đóng vai tổng thống là người da đen mà nhiều người cho rằng nó đã góp phần hâm nóng cử tri Mỹ về ý tưởng để chỉ mấy năm sau đó chọn ông Barrack Obama thành vị tổng thống da màu đầu tiên trong lịch sử Hoa Kỳ. Nếu màu da của một tổng thống trên một chương trình truyền hình có thể ảnh hưởng phần nào đến quyết định của cử tri Mỹ thì suy ra giới tính cũng có thể có được ảnh hưởng như trên.

Theo giáo sư Melvin Konner của Đại học Emory, nhìn vào những quốc gia như đã kể ở trên, ta cũng có thể đoán rằng rồi Hoa Kỳ cũng sẽ có nữ tổng thống. Cử tri Mỹ có thừa khả năng và ý chí để làm được điều đó – và nếu nó xảy ra thì đây là một tin vui cho nước Mỹ.

Kết quả của nhiều cuộc nghiên cứu cho thấy phụ nữ không hề thua kém nam giới ở bất kỳ lãnh vực nào. Nhiều người vẫn luôn nghĩ rằng phụ nữ thì thường tỏ ra yếu đuối khi phải đối mặt với những loại “cường hào ác bá” trên thế giới hoặc không có khả năng điều khiển quốc gia nếu gặp nguy cơ chiến tranh bùng nổ. Người ta vẫn cho chiến tranh là công việc của đàn ông. Nhưng các nhà nghiên cứu chỉ ra những nhân vật nữ như Margaret Thatcher (Anh Quốc), Indira Gandhi (Ấn Độ) và Golda Meir (Do Thái) là bằng chứng cho thấy các bà cũng đâu có sợ chiến tranh. Nhưng chỉ khi nào những phụ nữ này phải đương đầu với những kẻ gây hấn thì họ mới phải tự biến mình để mạnh mẽ vươn lên và để không bị lấn át.

Thế nên có nhiều lý do để ta nghĩ rằng một quốc gia được lãnh đạo bởi phụ nữ bình thường ít khi gây hấn với quốc gia khác. Nhưng không chỉ thế. Các nhà nghiên cứu còn cho thấy tất cả những vụ lăng nhăng về tình ái, bê bối tài chính và bạo động hầu như đều do các ông gây ra.

Nhìn lại quá khứ lịch sử của nhân loại, loài người không phải luôn luôn bị khống chế bởi nam giới. Thời tổ tiên chúng ta còn săn bắn để kiếm ăn, sống quy thành những cộng đồng du mục nhỏ, tất cả những quyết định quan trọng của cộng đồng luôn được thực hiện trong những cuộc họp mặt đông đủ có cả đàn ông và đàn bà, ai cũng quen mặt và tôn trọng nhau, quyền của phụ nữ được xem ngang hàng với nam giới. Vì thế, ông nào muốn vượt lên trên để chi phối đám đông thì không phải là chuyện dễ làm. Thời đó, các ông chỉ có thể khoe khoang thành tích săn bắn thôi chứ thành tích chiến tranh là chuyện rất hiếm.

Cũng theo giáo sư Konner, trật tự đó thay đổi từ khi những nhóm du mục săn bắn định cư ở hẳn một chỗ, trở thành một cộng đồng lớn hơn với mật độ dân số đông đúc hơn. Với lối sinh hoạt chia thành nhiều giai cấp: quý tộc, thường dân và nô lệ; và họ gây chiến liên miên. Chính trị trở thành một thứ trò chơi của nam giới và được bày cuộc ở những chỗ công cộng nơi mà các ông có thể hạ phẩm cách và tách rời các bà ra khỏi những sinh hoạt xã hội, và khuynh hướng này càng trở nên mạnh mẽ hơn khi xã hội loài người bước vào thời kỳ trồng trọt và có thủ lãnh và trở thành những đế chế.

Và thứ văn hoá thống trị bởi nam giới này kéo dài nhiều ngàn năm xuyên qua thời đại trung cổ cũng như thời Phục hưng ở châu Âu.

Với sự thay đổi lớn trong xã hội của hai thế kỷ qua, ưu thế của nam giới suy giảm dần, mặc dù chậm nhưng đều đặn, một phần là nhờ ở những tư tưởng của các triết gia châu Âu thời kỳ Khai sáng. Công cuộc giải phóng phụ nữ tiến triển song song với việc bãi bỏ chế độ nông nô và nô lệ.

Nhưng lý do quan trọng nhất, theo giáo sư Konner, chính là kỹ thuật, đã biến sức mạnh thể xác của nam giới càng ngày càng không còn cần thiết nữa. Cơ bắp của các ông đã bị thay thế phần lớn bởi máy móc và người máy. Ngày nay, phụ nữ có thể điều khiển những loại máy bay chiến đấu và trực thăng không kích, biến thành một lực lượng hùng mạnh và nguy hiểm gấp nhiều lần hơn những tay dũng sĩ thời La Mã hay những chiến sĩ Shogun của Nhật Bản trước đây.

Có nhiều bằng chứng cho thấy phụ nữ điều hành chính phủ khác hẳn nam giới. Hãy nhìn vào quốc hội liên bang Hoa Kỳ, những vị nữ dân cử của cả hai đảng, tiêu biểu như thượng nghị sĩ Susan Collins của tiểu bang Maine, đã từng dám bước ra khỏi ranh giới đảng phái để chấp nhận thoả hiệp và hợp tác với phía bên kia.

Hiện chưa có một nghiên cứu nào có hệ thống và đầy đủ về các nữ nguyên thủ quốc gia, nhưng ở những vai trò nhỏ hơn thì đã có. Trong một nghiên cứu năm 2006, nhà nghiên cứu môn khoa học chính trị Lynne Weikart đã làm một cuộc nghiên cứu về 120 thị trưởng, gồm 65 phụ nữ và 55 quý ông, tại những thành phố tương đương với nhau và có hơn 30.000 dân. Kết quả là các nữ thị trưởng biết điều chỉnh ngân sách nhịp nhàng hơn và tham dự vào những công việc chung nhiều hơn.

Có lẽ đã đến lúc cử tri Mỹ nên xem xét lại sự lựa chọn của mình cho một nguyên thủ tương lai của Hoa Kỳ. Các bà có thể sẽ không mang lại một thế giới hoàn hảo, nhưng nó sẽ bớt sai lầm hơn cái thế giới mà các ông tạo ra và cai trị trong nhiều ngàn năm qua.

Nhiều quốc gia trên thế giới đã chọn lãnh đạo của họ là phụ nữ. Hollywood cũng đã làm công việc của họ là viết nhiều kịch bản về nữ tổng thống. Phải chăng cử tri người Mỹ nên suy nghĩ lần tới khi họ cầm lá phiếu quyết định nhà lãnh đạo tương lai của họ và chọn một tổng thống không phải là ông nữa mà sẽ là bà./.

Văn Quang – Viết từ Sài Gòn

Ông tiến sĩ thâm hay dở hơi?

Kỳ trước tôi không có bài gửi đến bạn đọc vì lý do “cái bệnh già” và cũng bởi cái thú của những ngày lạnh hiếm hoi của cái xứ nhiệt đới này nên buổi sáng nhảy ra mở cửa, bất ngờ gặp “gió mới”, rất nhanh chóng bị cảm lạnh, trở vào nhà nằm thẳng cẳng. Ho đến nỗi thở không ra hơi, uống thuốc vào lại bị thức suốt đêm không tài nào nhắm mắt  được, ăn uống không “dô”. Cứ như thế, trời hành cho 5 ngày liền từ 1 đến 5 Tết. Đến hôm nay, trời đất lại trả về cho Sài Gòn cái nóng thường lệ và tôi cũng may mắn lại được rờí bệnh viện, trở về nhà với cái chứng sưng vòm họng đang dần bình phục nên mới “nhóc nhách” bò dậy tiếp tục làm công việc của mình để mấy ông chủ bút đỡ mất công kiếm bài thay thế.

Trong khi đó mấy ông bạn tôi ở Mỹ và Canada than lạnh với tuyết rơi dày đặc, nhiều ông cũng khật khừ ốm dở. Một ông bạn tôi, ông Kim đầu bạc ở Sài Gòn, được con gái đón sang Mỹ chơi 3 tháng. Nhưng ông chỉ đi có hơn một tháng rồi tức tốc mua vé máy bay trở lại VN. Ông đến thăm tôi và kể đủ mọi kiểu “khổ” khi ở Mỹ. Được gặp lại bè bạn hơn 40 năm cũ đón tiếp nồng nhiệt, vui thật, nhưng sau đó về nhà nằm quá lạnh, đêm không ngủ, ngồi đếm từng giờ, từng khắc trôi qua trong cô đơn buồn tẻ. Ăn không nổi vì món ăn không hợp khẩu vị. Ông còn kể nhiều kiểu khổ nữa của mấy người bạn ở Mỹ mà tôi không ngờ tới được. Sau 20 tiếng ngồi trên máy bay trở lại Sài Gòn, ông mừng như được sống lại. Tuy là dân thể thao từ nhỏ nhưng cũng sụt mất đúng 5kg. Trông ông phờ phạc, lái xe gắn máy không còn vững như “anh hùng xa lộ” thời xưa nữa. Thì ra anh già nào cũng có nỗi khổ của riêng mình.

Thứ bệnh già đáng yêu

Một ông bạn già ở Hawai an ủi tội rằng cái tuổi “ăn cơm tháng bệnh viện” là cái chung của cả anh em mình. Tôi chợt nghĩ đến “cái lịch sử của sự ăn”. Khi còn trẻ, đi trọ học, ăn “cơm trọ”, vừa kịp khôn lớn đã ăn “cơm lính”. Rồi khi có nhiều bạn bè, ăn “cơm khách”. Lớn tí nữa ăn “cơm tù” hơn 10 năm. Ra tù, ăn “cơm ké”, “cơm chùa”. Vợ đi vắng thì “cơm hàng cháo chợ”. Già rồi ăn “cơm bệnh viện”. Không biết mai này ăn thứ cơm gì nữa đây hay chỉ còn ăn cháo. Nhưng dù sao còn sống được, còn nhóc nhách được là vui rồi.

Có một điều tôi thấy rõ là đau ốm, nhưng không ngày nào không vào net đọc e mail và nhìn qua tin tức khắp nơi. Bây giờ chỉ cón “ghiền” một thứ duy nhất là đọc “meo”, xem tin tức, xem clip. Ốm liệt giường mà được đi du lịch thế giới, xem hoa anh đào nở ở Nhật Bản, xem đủ loại phim, còn gì sướng hơn. Cảm ơn các bạn đã từng gửi “meo” cho tôi hàng ngày.

Ông Hoàng Hải Thủy ở xứ Rừng Phong thú nhận là “bây giờ tao ghiền vào internet ngày 3 cữ, sáng trưa chiều tối, chẳng bao giờ quên”. Còn ông Tạ Quang Khôi, sống cu ky một mình, hầu như suốt ngày mò mẫm vào net xem đủ thứ rồi chuyển đủ thứ cho các bạn già.

Cơm có thể bỏ, thuốc có thể quên không uống nhưng net thì không thể quên. Có phải đó cũng là thứ “bệnh già” của tất cả những ông bà trạc ngoại lục tuần không nhỉ? Song, tôi nghĩ đó là thứ “bệnh già đáng yêu” của chúng tôi đấy các bạn ạ.

Lai rai tâm sự vụn với bạn đọc vài hàng cho thêm gần gụi, để các bạn hiểu rõ chúng tôi hơn. Được chia sẻ cũng là một hạnh phúc.

Viết ngắn lại

Bây giờ xin trở về với điều tôi muốn viết. Thật ra đây là đề tài tôi định viết ngay từ trước Tết, nhưng “kiêng” nói chuyện nhức đầu ngày Tết nên đành hoãn lại cho tới hôm nay. Trước hết xin nói rõ, khi tôi vừa trở về từ bệnh viện, ông Bác sĩ Nguyễn Ý Đức từ Mỹ gọi điện thoại thăm hỏi, đồng thời ông cũng đưa ra lời khuyên rất hữu ích cho việc viết lách của tôi. Ông nói nhiều bạn trẻ thích đọc bài tôi nhưng họ ngại bài dài quá. Tên thực tế bây giờ độc giả không có nhiều thì giờ nên thích đọc bài ngắn hơn, vả lại có tuổi rồi nên viết ngắn lại cho đỡ “đau đầu”. Tôi hoàn toàn đồng ý với ý kiến này và từ nay tôi sẽ viết ngắn hơn, chỉ gom lại trong 1 chủ đề chính.

Vậy tôi đi ngay vào chủ đề này. Đây là một đề tài đã được dư luận nổi sóng bất bình trên rất nhiều trang báo lề phải cũng như lề trái. Đó là “sáng kiến quái dị” của ông Nguyễn Hữu Tri, một vị Phó giáo sư tiến sĩ (PGS.TS), Viện phó phụ trách Viện Xã hội học và Khoa học quản lý, nguyên là Viện trưởng Viện Khoa học hành chính, Trưởng khoa Quản lý hành chính, Học viện hành chính Quốc gia công bố trên báo chí về chuyện chạy công chức, chạy quyền.

Nói trắng ra ông tiến sĩ này đề nghị nhà nước VN nên đưa ra cái luật cho phép chạy chức chạy quyền. Trong khi người dân đang đùng đùng kết tội thì ông lại đưa ra cái ý kiến quái đản này. Cho nên ông bị “ném đá” tơi bời hoa lá và đôi khi có độc giả… rủa không thương tiếc. Nhưng tôi lại không nghĩ thế, không phải vì tôi ủng hộ ý kiến quái đản đó của ông mà tôi có ý nghĩ khác. Trước tiên chúng ta hãy nhìn qua “lý luận” của ông tiến sĩ này.

Tại sao nên cho phép chạy chức chạy quyền

Trên tờ báo Đất Việt – Diễn đàn của Liên Hiệp các hội Khoa Học Kỹ Thuật VN có một tiêu đề to tướng “Cần luật hóa cho phép chạy chức, chạy quyền” của ông TS Nguyễn Hữu Tri. Tôi xin tóm tắt vài điểm chính của ông tiến sĩ. Ông nói:

Nếu chúng ta thừa nhận cơ chế thị trường, những người làm quản lý lãnh đạo phải chủ động thiết lập theo luật định chuyện chạy chức, quyền. Chạy công khai thì tiền sẽ nổi lên, Nhà nước quản lý được. Nếu đụng vào luật thì sẽ xử lý và sẽ không có những khoản ngầm chảy vào túi ai hết.

Khi được phóng viên hỏi: Là người có nhiều năm nghiên cứu về hành chính và là trưởng ban chấm thi nâng ngạch công chức chắc ông hiểu rõ bản chất của sự việc ‘chạy’ công chức mới đây ông Trần Trọng Dực, chủ nhiệm Ủy ban kiểm tra Thành ủy Hà Nội có nêu. Ông có bình luận gì về câu chuyện này?

Ông PGS.TS Nguyễn Hữu Tri trả lời rành mạch: Tôi đã nhiều lần đặt câu hỏi cho các lớp học khi tham gia giảng bài ở đó rằng tại sao lại phê phán việc chạy chức chạy quyền. Trên thế giới này chạy chức chạy quyền nhiều chứ (?!). Obama phải ‘chạy’ vào Nhà Trắng, Putin phải ‘chạy’ vào nhà đỏ thì việc chạy vào chức, quyền của Việt Nam cũng là dễ hiểu.

Ai muốn có chức, có quyền và điều này chưa thể khẳng định là xấu. Bản thân tôi cũng từng nói với nguyên Tổng bí thư Lê Khả Phiêu rằng tôi cũng muốn chạy để có chức. Vào để tôi có cơ hội đóng góp được nhiều hơn. Cho nên đừng nhầm lẫn giữa cái người ta muốn chức với mục tiêu vào chức ấy để lời dụng, kiếm lời cho cá nhân, có hại cho cái chung.

Sở dĩ tôi kể lại câu chuyện này là vì cũng xuất phát từ quan điểm cơ chế thị trường. Chúng ta nói nền kinh tế vận hành theo cơ chế thị trường là theo quy luật cơ bản của cơ chế thị trường bởi vì cái gì cũng có quy luật của nó tức là cung cầu, cạnh tranh, giá trị.

Và ông cho rằng: Nếu chúng ta thừa nhận cơ chế thị trường thì chính những người làm quản lý lãnh đạo phải chủ động thiết lập theo luật định cho nó chạy. Chạy công khai thì tiền sẽ nổi lên, Nhà nước quản lý được. Nếu đụng vào luật thì sẽ xử lý và sẽ không có những khoản ngầm chảy vào túi ai hết. Ông đưa ra kế luận:

“Tôi khẳng định không thể tìm được gì vì lấy đâu ra chuyện giấy trắng mực đen”. Tức là ông quả quyết không thể nào ngăn chặn nổi nạn chạy chức chạy quyền như một dòng chảy âm thầm trong xã hội VN. Vì thế nên cứ công khai cho chạy cho yên chuyện.

Những viên đá tảng phản kháng

Đã có hàng trăm lời bình của rất nhiều độc giả thuộc đủ mọi giới. Tôi nêu vài lời bình đáng chú ý nhất:

Bạn Ngân Hà  viết: Qua bài báo này, chúng ta có thể nhận ra hai vấn đề:
– Thứ nhất, Bộ Giáo Dục nên nhanh chóng vào cuộc, kiểm tra lại bằng cấp và trình độ của vị PGS-TS ; nếu vẫn không phát hiện được gì thì sang vấn đề thứ hai.
– Thứ hai, trong cơ chế thị trường, mọi cái đều có thể mua được bằng tiền, ví dụ như đạo đức, lương tri, tình cảm, trình độ,.. nếu không mua được trực tiếp thì mua thông qua hình thức chạy, và hình thức chạy cần được luật hóa để có thể thu được tiền thay vì để tiền này chạy vào túi cá nhân, là những người trước đó đã bỏ tiền ra để chạy chức, chạy quyền.

– Bạn Đào Cường phê phán nặng nề hơn

Phát biểu như người vô học, ngày mai ông ấy đề nghị tiếp là giết người được lấy tiền đền là xong để lấy tiền cho nhà nước tiếp đây

– Bạn Nguyễn Thanh Bình cho rằng:  Làm quan mà phải dùng đến tiền để mua thì những người có tiền sẽ được làm quan, những người có tài thực sự nhưng ít tiền thì làm đầy tớ cho Quan.  “Văn hay chữ dốt không bằng Quan dốt lắm tiền”. Chẳng thế mà công chức ở nước ta có tới 30% không biết làm việc. Ôi chúng ta sẽ đi về đâu???

Sự bỡn cợt, mỉa mai đằng sau những con chữ

Thưa bạn đọc, riêng tôi lại có một ý kiến khác hẳn. Trình độ của ông Nguyễn Hữu Tri là Tiến sĩ, đã và đang giữ những chức vụ quan trọng, hiện là Viện phó phụ trách Viện Xã hội học và Khoa học quản lý và đã từng giữ những chức vụ then chốt như trưởng Viện Khoa học hành chính, Trưởng khoa Quản lý hành chính, Học viện hành chính Quốc gia. Bào báo được đăng trong Diễn đàn của Liên Hiệp các hội Khoa Học Kỹ Thuật VN không phải là loại lá cải.

Vậy thì cái mục đích chính của ông Tri là gì? Khi đọc một bài báo nhứ thế tôi nghĩ đến lối viết và lách của nhiều tác giả thời nay. Chúng ta nên tìm hiểu những gì đằng sau những con chữ. Những tiềm ẩn được gửi gấm sau những dòng mực như những dòng máu của người viết. Tôi cho rằng tác giả đang cố ý bỡn cợt hiện tượng chạy chức, chạy quyền ở VN chứ không phải đó là một đề nghị nghiêm túc. Không lẽ nào một vị tiến sĩ lại có đề nghị ngây thơ đến quái đản như thế. Có chăng ông quá thất vọng vì hiện tượng chạy chức chạy quyền ở VN, ông cho rằng các loại chức tước cũng chẳng khác gì mớ rau con cá ngoài chợ, thôi thì cho nó vào luật quách đi cho xong. Anh nào nhiều tiền thì chức càng cao như con cá nào to thì phải trả giá đắt mới mua được, chứ chẳng cần tài cán gì ở cái xã hội này hết. Nếu đúng vậy thì ông TS này và cả cái diễn đàn của Liên Hiệp các hội Khoa Học Kỹ Thuật VN thâm thật.

Tùy bạn có thể nghĩ ông tiến sĩ này thâm thúy hay… dở hơi.

Văn Quang ­

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s