Phương Tôn dịch – Các anh hùng của Monrovia – Một thành phố chiến đấu chống lại Ebola (Phần IV)

Phần IV: Người con gái

Fatu Kekula
Fatu Kekula

Cô Fatu Kekula ngồi trước căn nhà sơn xanh có đàn gà đang chạy tới lui, cách giếng nước của khu dân cư chừng 50 mét và điện thì lại không có. Trước của nhà treo tấm bảng ghi chữ “Jesus”. Căn nhà này đã trở thành nơi xảy ra một điều kỳ diệu.

Vào một ngày thứ hai trong tháng tám, tin chẩn đoán cho biết: Ebola. Cha của cô nhiễm bệnh và chẳng còn sống bao lâu nữa, Fatu Kekula dự đoán. Rồi đến mẹ của cô lại bị sốt cao, đến người em gái, thêm cậu em họ sống cùng trong nhà. Hầu hết bệnh viện đã đóng cửa sau khi hơn một trăm y tá bị lây nhiễm. Những trạm xá cách ly người bệnh hầu như không có trên toàn nước.

Con virus Ebola đe dọa xóa sổ nguyên cả gia đình cô nhưng Fatu Kekula lại không biết làm gì hơn. Đưa em gái, cha, mẹ, cậu em họ đi đâu? Bệnh viện kế đã đầy người không còn giường trống. Cả ngày cô đi tìm kiếm nơi này đến nơi nọ để cứu chửa cho gia đình nhưng vô vọng. Vậy thì cô phải quyết định, tự tìm cách cứu gia đình.

Cô không phải là bác sĩ nhưng lại là nữ y tá với ba năm học nghề chỉ còn thiếu một năm thực tập. Trung tâm huấn nghệ của cô đã đóng cửa như các trường khác trong nước. Cô không còn chọn lựa nào khác hơn.

Fatu đứng dậy đi vào trong căn lều lấy ra một vài túi rác lớn, một cái áo mưa, tất, giày bốt cao su. Đó là bộ áo quần bảo hộ và xem ra cũng là cái bảo hiểm nhân thọ của cô. Trong vòng hai tuần lễ lấy túi nhựa bọc đôi tất rồi cột chặc lại, một túi khác thì bọc bộ tóc, chùm cái áo mưa lên người, mang một lần bốn cái găng tay ngoài ra thêm một cái mặt nạ để thở rẻ tiền trước khi cô bước đến giường để săn sóc bệnh nhân người nhà của cô.

Fatu Kekula-2Cô đặt ra một vài quy định tối thiết. Cha, mẹ, em gái và cậu em họ đưa vào trong phòng ngủ vì ở đó có phòng tắm. Hàng xóm không được đến gần. Cô tự nhủ phải mạnh mẽ bất kể những gì sẽ xảy ra vì một khi can đảm bị đánh mất thì người bệnh của cô cũng chẳng còn.

Cô săn sóc cho gia đình suốt ngày. „Tôi không thể ngủ một giấc dài hơn mười hay mười lăm phút“ cô kể, „tôi cứ khóc hoài.“ Chẳng bao lâu sau thì cha mẹ, cô em, cậu em họ không còn ăn được đồ ăn cứng, đấy là một biến chuyển tiêu biểu của căn bệnh. Khởi đầu với dấu hiệu lên cơn sốt, có vấn đề với ruột và bao tử, cuối cùng thì chảy máu, nội tạng bị hủy hoại dẫn đến cái chết. Fatu mua thật nhiều nước trái cây cho cả nhà uống hầu có thêm một vài Calorie.

Đó là thời gian mà hàng loạt bệnh viện tại Liberia đóng cửa, kể cả trung tâm „Mareidi County Ebola Response Center“ gần nhà cũng đóng cửa vào hồi đầu tháng tám sau khi 14 nhân viên bị chết vì Ebola trong chưa đầy tuần lễ. Trung tâm đóng cửa một tháng. Hệ thống chăm sóc y tế xem như bị khóa chặt đối với hàng ngàn người sống tại các làng xã quanh Monvoria.

Đầu tiên ông cha mắc bệnh, rồi đến bà mẹ, đến cô em gái lại nhằm ngay trong thời gian hệ thống y tế của Liberia bị đe dọa sụp đỗ. Dù vậy cô gái trẻ vẫn tìm thấy lối thoát.

Từ tháng chín, các bệnh viện hoạt động trở lại. Giường bệnh bị đốt hết, vách tường được sơn quét mới, 200 y tá sống sót được huấn luyện. Kể từ đó không còn nhân viên bị nhiễm bệnh. Con số bệnh Ebola cũng giảm nhẹ. Trong tháng chín mỗi ngày vẫn còn chín bệnh nhân có Ebola dương tính nhưng nay chỉ còn hai. Số phận của các bệnh nhân được quyết định trong vài tuần lễ.

Vào đầu tháng tám con virus Ebola xâm nhập vào căn lều xanh. Đến cuối tháng tám, cha mẹ, em gái của Fatu bắt đầu ăn uống trở lại. Đưa đi thử nghiệm trong một bệnh viện tất cả đều âm tính. Điều này có nghĩa virus Ebola đã bị đánh bại. Riêng cậu em họ thì cô không thể cứu được. Cậu bé chết như trung bình hai phần ba bệnh nhân kề từ khi đại dịch bùng phát.

Fatu Kekula ngồi trên cái ghế màu trắng trước mặt nhà. Cha mẹ, cô em gái ngồi bên ngoài. Và Moses, một đứa bé mười tuổi. Cha mẹ của bé bị Ebola gạnh sổ. Gia đình Fatu nhận Moses làm con nuôi. Fatu có vẻ nóng ruột, cứ mỗi vài ba phút lại nhìn vào máy điện thoại, cô phải đi. Cô đi từ nhà này sang nhà khác trong mấy làng xã quanh Monrovia. Cô muốn kể cho thân nhân đang săn sóc người thân mắc bệnh, cô đã làm như thế nào khi không có áo quần bảo hộ. Bây giờ cô biết rõ phải làm như thế nào.

Hết

Đã đăng:

Phần I: Người lượm xác

Phần II: Người hoạt động

Phần III: Người bác sĩ

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s