Phương Tôn dịch – Các anh hùng của Monrovia – Một thành phố chiến đấu chống lại Ebola (Phần III)

Phần III: Người bác sĩ

image007Dr. Jerry Brown cởi bộ áo quần bảo hộ, bây giờ với bộ cánh áo sơ mi và chiếc quần Jean ông đứng trước trạm xá cách ly Elwa-2 tại Monrovia sốt ruột nhìn đồng hồ đợi chiếc xe SUV đến đón. Cái hẹn kế tiếp là cuộc bàn luận với các bác sĩ khác trong thành phố. Brown, 44 tuổi, một người đàn ông nhỏ nhắn với đấu tóc hớt ngắn cùng bộ ria mép, người đã quen thuộc quản lý từ thiếu thốn ít ỏi để làm được những việc tốt nhất.

Cho đến cách đây một vài tháng ông vẫn còn là một bác sĩ giải phẫu tại một bệnh viện khác. Ông giải phẫu các loại xương gãy thường là do tai nạn giao thông mà ra. Giờ thì ông ta điều hành một trạm xá đặc biệt, nơi tìm cách chữa trị người bệnh Ebola. Đây chỉ là một trong sáu trạm xá cách ly hiện có trên toàn Liberia. Brown và người của ông có rất ít tiền, rất ít thì giờ, rất ít thuốc men.

Họ phải hủy một phần bộ áo quần bảo hộ sau khi đã sử dụng. Họ phải thiêu hủy những tấm nệm, ra trãi giường, bọc gối mền của mỗi bệnh nhân. Và đối với một y sĩ như ông ta, thật là khó để có thể chấp nhận, khi ông không nhận được dược phẩm chống lại Ebola.

Số thuốc Ebola tồn kho trên thế giới dù đang được thử nghiệm và chưa được chính thức chuẩn thuận hiện lại đang cạn kiệt. Brown thử nghiệm với các sản phẩm Vitamin. Ông có nghe nói một người bác sĩ tại miền tây Liberia gây tiếng vang trên thế giới sau khi thành công dùng thuốc chữa bệnh Aids cho người bệnh Ebola. Một bác sĩ khác lại dùng thuốc chữa ung thư cho bệnh nhân Ebola. Các chuyên gia lại cho rằng, cả hai phương pháp trên đều vô nghĩa, chẳng mang lại kết quả gì.

Dr. Brown thì lại chú ý cho bệnh nhân nhiều chất lỏng, một hổn hợp nước có khoáng sản, đến 12 lít mỗi ngày. Ngoài ra thật là tốt khi điều kiện vệ sinh bây giờ được giữ gìn bảo đảm. Trong những tuần đầu tiên các y tá còn phải đem phân bài tiết của bệnh nhân đi đổ bằng những cái xô.

image007

Dr. Jerry Brown điều khiển trạm xá cách ly Elwa-2 (Hình ảnh: Christian Putsch)

Dr. Brown bị Ebola cướp mất hai bác sĩ lớn tuổi, hai đồng nghiệp mà ông không thể nào cứu giúp được. Ông thật là đau khổ. „Tôi quen hai vị này đã hàng chục năm nay, một vị từng là giảng viên đại học thầy của tôi“, Brown nói. „Tôi đã thử mọi cách.“ Vào lúc 8g30 sáng hôm sau ông lại đứng bên giường bệnh nhân Ebola. Vào lúc 21g đêm ông mới ra khỏi bệnh viện. Ông không có đủ thì giờ cho sự thương tiếc người ra đi.

Brown vui mừng khi gặt hái được những kết quả đầu tiên. Lúc ban đầu thì những Burial Boys, những người đàn ông như Kollie Nyilah trong bộ áo quần bảo hộ màu trắng đến thường xuyên. Bởi vì trong những tuần lễ đầu tiên của đại dịch không một bệnh nhân Ebola nào sống sót để rời khỏi trạm xá của Brown. Họ được đưa vào trạm xá khi bệnh đã tiến triển nhiều. Cộng thêm điều kiện săn sóc tại trạm xá vào ban đầu không được tốt trong khi vấn đề vệ sinh, ăn uống lại nâng cao hệ miễn nhiễm của nạn nhân rất nhiều.

Đến tháng chín thì cứ hai bệnh nhân lại có một người sống sót, tỷ lệ ngày càng tăng. „Chúng tôi học được nhiều điều“, Brown cho biết. Ông nói, sự giúp đỡ quốc tế cho Liberia có thể tạo ra bước ngoặc một khi được tiếp tục tăng cường hơn nữa. Ebola có thể bị chận đứng nhanh hơn so với dự đoán trước đây.

Brown liều lĩnh hết sức. Bà vợ muốn cấm ông không được làm việc trong trạm xá cách ly. „Xin đừng có làm ở đó“, bà nài nỉ. Có quá nhiều bác sĩ, y tá qua đời trong những tháng vừa qua, chừng 200 người. Dr. Jerry Brown ngậm miệng. Thật đau đớn để ông có thể nói ra, ông không thể nghe lời bà, lần này thì không. Suốt một tuần lễ ông tỏ vẻ cho bà biết là ông vẫn làm nghề giải phẫu. Đến khi bà hỏi ông, tại sao áo sơ mi lại bạc màu rồi người ông thì hôi toàn mùi Chlor, khi đó ông mới thú thật. Chất tẩy trùng không những chỉ đánh bạt những con virus Ebola mà ngay cả chất màu.

„Anh phải giúp vậy thôi“, ông nói. Và bà vợ hiểu điều đó. Lần này thì cả hai đều im lặng.

Họ đưa ra thỏa thuận. Ông không được ôm mấy đứa con. Ông phải thay áo quần, giày dép ngoài nhà chứa xe, ngay cả mấy đôi tất. Dù cho ông mặc áo quần bảo hộ trong trạm xá cách ly và những bộ áo quần này bị hủy ngay sau khi làm việc.

Hỏi, bộ ông không sợ hay sao? „Không“, Brown trả lời không chần chừ, „một khi người ta hiểu con đường truyền nhiễm như thế nào, thì khi đó người ta có thể bảo vệ hiệu quả hơn.“ Khi ông đặt chân vào khu vực bệnh nhân thì không một tấc da nào lại không được che kín. Ông mang bộ quần bảo hộ trắng từ đầu đến chân, mặt nạ bảo vệ đường thở, găng tay bọc đến khủy tay, bộ mũ che đầu kín chỉ chừa hai mắt để nhìn qua kính bảo hộ, giống như là bộ kính lặn dưới nước. Ông được bảo vệ như vậy nếu một khi bệnh nhân có ói mửa hay ho khạc lên mặt của ông thì cũng không sao. Brown nói, ông tập trung vào những người sống sót. Cứ mỗi người sống sót lại tạo cho ông động lực mới.

Nhưng ông cũng biết rằng, tai họa không chỉ chừng đó. Virus đang còn hoành hành tại nhiều vùng thôn quê, những nơi xa xôi mà sự giúp đỡ quốc tế rất ít hoặc không thể tới được. Ngay tại Monvoria cũng không thể bảo đảm, người bệnh nhận được sự giúp đỡ tốt nhất. Brown hiện còn một vài giường trống trong khi đó trạm cách ly của Tổ chức Từ thiện Bác Sĩ Không Biên Giới, nơi có tiếng nhất tại Monvoria thì lại chật cứng. Họ không nhận thêm bệnh nhân nữa.

image006Hiện chỉ còn bốn trạm xá cách ly khác. Năm trạm xá đang được xây, sáu trạm đang còn trong kế hoạch. Nhưng sáu trạm này lại không tìm ra người khai thác. Cứ mỗi người chăm sóc bệnh nhân bị nhiễm bệnh lại gây sợ hãi cho các tổ chức từ thiện và các tình nguyện viên. Brown đã trãi qua vào hồi tháng tám. Sau khi hai y sĩ bị nhiễm bệnh, tổ chức từ thiện „Samaritan’s Purse“liền rút ra khỏi lãnh vực chăm sóc bệnh nhân. Brown và người của ông vẫn bám giữ vững cơ sở hoạt động tốt trong giới hạn cho phép.

Cách đây một vài ba tuần Brown thức giấc nửa khuya. Mồ hôi toát đầy người. Dấu hiệu đầu tiên hiện nhanh trong đầu. Ông tỉnh người bật dậy, xoay sang bà vợ đang ngủ yên tay đặt trên ngực ông. Hoảng hốt ông vất tay bà sang một bên. „Cái gì vậy?“ bà giật mình thức giấc hỏi ông. Ông nín thinh.

Nỗi sợ hãi trong những giây phút như vậy làm cho ông nhớ rằng, ông đang đánh liều không chỉ riêng mạng sống của ông. Sau khi bình tỉnh trở lại ông mới nhìn thấy cái máy quạt không được đặt sát giường như thường lệ mà lại nằm trong góc phòng. Ông cầm lấy nhiệt kế đo thân thể, 37 độ, nhiệt độ không tăng chút nào. Chẳng qua chỉ là một đêm nóng oi bức và ông chỉ vừa có một giấc mơ không được đẹp mà thôi.

Còn tiếp:

Phần IV: Người con gái

 

Đã đăng:

Phần I: Người lượm xác

Phần II: Người hoạt động

One comment

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s