Nguyễn Quý Đại – Thi ca trào phúng dưới Xã hội Chủ nghĩa

baocap Trong văn chương truyền khẩu ca dao chiếm một địa vị quan trọng, đi sâu vào văn học Việt Nam muốn tìm hiểu văn chương phải tìm hiểu về ca dao là một kho tàng văn học phong phú vô tận. Ca dao thường ca tụng tình yêu nam nữ, tình cảm, phong tục con người. Bộ Thi Ca Bình Dân Việt Nam là “lâu đài” văn hoá dân tộc của Nguyễn tấn Long và Phan Canh biên soạn. Rất ít tìm thấy những câu ca dao ta thán, châm biếm chính quyền, nhưng sau ngày 30/04/1975 văn học dân gian phản ảnh về kinh tế, chính trị qua lời ca phổ biến âm thầm để nói về chế độ CSVN, được lưu truyền qua người nầy đến người khác. Những câu ca dao xuất hiện vào thời điểm đổi đời, đánh dấu một giai đoạn thi ca truyền khẩu, đã và đang tồn tại với đời sống văn học, dù những đoạn ca dao nầy không được in thành sách ở Việt Nam, đúng là:

Trăm năm bia đá thì mòn

Ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ
Thành phố Sài gòn hơn 300 năm đã bị đổi mất tên, nhưng không thể xoá mờ trong tâm hồn của dân tộc, cái tên Sài Gòn vẫn còn muôn thưở. Dù đổi tên nhưng người ta nói xuống Sài Gòn chơi chứ không ai nói xuống thành phố Hồ Chí Minh chơi (thành phố Hồ Chí Minh ), những còn đường xưa quen thuộc nhiều thế hệ chúng ta từng đi qua, cũng bị thay đổi tên như đường Công lý và Tự Do:

Nam Kỳ khởi Nghiã, tiêu Công lý

Đồng Khởi vùng lên, mất Tự Do

Chiến tranh chấm dứt niềm vui chưa trọn vẹn, dân miền Nam bị chới với trước việc đổi đời, đời sống dân miền Nam sung túc trước kia sau 75 trở nên nghèo đói, phải đăng ký, xếp hàng trước hợp tác xã để mua thực phẩm, gạo thiếu phải ăn hột bo bo là thứ thức ăn cho ngựa. Nhiều gia đình phải bán dần đồ dùng trong nhà để sống qua ngày, người đi làm lương không đủ sống
Lương chồng, lương vợ, lương con

Đi ba buổi chợ chỉ còn lương tâm

Lương tâm đem chặt ra hầm

Với rau muống luộc khen thầm là ngon

………

Chính phủ thôi rồi Chú phỉnh thôi,

Chiến khu để của Chú khiên rồi,

Thi đua kháng chiến thua đi mãi,

Kháng chiến lâu rồi khiến chán thôi!

 

Bố cạn tiền rồi cán bộ ơi

Đổi tiền mà sao đến nỗi nầy

Chưa tiêu đã hóa tiêu đi hết

Chú phỉnh tôi rồi, chính phủ ơi



Lương giáo viên mỗi tháng khoảng 70 đến 80 dollar, ngày dạy tối về nhà phải chấm bài vất vả, hội họp phê bình kiểm điểm liên tu, nhưng đồng lương quá thấp, thời kinh tế thị trường “gạo châu củi quế” nên họ phải làm thêm như dạy kèm, chở rau ra chợ vào buổi sáng sớm trước khi đến trường, có người phải chạy xe ôm…

Thầy giáo lãnh lương ba đồng

Làm sao sống nỗi mà không đi thồ

Nhiều thầy phải đạp xích lô

Làm sao xây dựng cơ đồ học sinh

Hàng ngày mặt trời chưa ló dạng, đã nghe tiếng phát thanh oan oan kêu gọi nào: thi đua sản xuất, lao động là vinh quang, gọi đi họp tổ dân phố, biểu tình hoan hô, chào mừng theo lệnh của chính quyền, dù bụng đói cũng phải thi hành gọi là “hồ hởi”

Dân đói mà đảng thì no

Sức đâu ủng hộ hoan hô suốt ngày

Đảng béo mà dân thì gầy

Độn bắp độn sắn biết ngày nào thôi

Những lời hưá hẹn của cộng sản, đảng lo hết không đụng đến cây kim sợi chỉ, “giải phóng” đem lại no cơm ấm áo cho toàn dân, đã làm nhiều người tin theo ủng hộ, … Nhưng thực tế phũ phàng, sau khi chiếm miền Nam những lời hưá đó bay theo mây khói. Nhiều gia đình có công với “cách mạng” cũng bị đánh tư sản mại bản, đuổi đi kinh tế mới

Nhân dân thì chẳng cần lo

Nhà nước lo sẵn bo bo mỗi ngày

Hãy chăm tay cầy, tay cày

Nhịn ăn nhịn mặc chớ ngày vinh quang

hay

Ngày xưa chống Mỹ chống Tây

Ngày nay chống gậy ăn mày áo cơm

Có những người còn ở trong hoàn cảnh nghiệt ngã, nghe lời nhà nước ra sức lao động, như ở miền Trung mưa nắng khắc nghiệt, mồ hôi đổ xuống mảnh vườn khô cằn trồng miá làm đường; các tỉnh cao nguyên trồng tiêu, điều, café hy vọng bán nông phẩm cải thiện đời sống, nhưng chính quyền không biết quản lý về kinh tế, thương mãi để cho nông dân gặp trường hợp bế tắc không bán được, gây nên cảnh nợ nần khánh tận

Trồng miá, trồng ớt, trồng hành

Vì nghe lời đảng mà thành bể niêu

Trồng tiêu, rồi lại trồng điều

Vì nghe lời đảng mà niêu tan tành

 

Thi đua làm việc bằng hai

Để cho cán bộ muà đài mua xe

Thi đua làm việc bằng ba

Để cho cán bộ xây nhà lát sân

Nước Việt Nam chúng ta ngày xưa, phần lớn sống về nông nghiệp, có giai cấp địa chủ bóc lột. Dân nghèo thiếu ruộng thiếu vườn canh tác, phải làm tá điền… Địa vị giai cấp là đối tượng đấu tranh của con người trong xã hội. Phong trào giải phóng dân tộc, đánh đuổi thực dân phong kiến, trở thành cao trào từ năm 1945 mọi người đã hưởng ứng, hy sinh xương máu… Hết chiến tranh, Việt nam độc lập, chỉ có người Việt cai trị người Việt, nhưng bản chất thật sự của giới lãnh đạo cộng sản đã hiện nguyên hình

Nhà nào giàu bằng nhà cán bộ

Hộ nào sang bằng hộ đảng viên

Dân tình thất đảo bát điên

Đảng viên mặc sức vung tiền vui chơi

Khẩu hiệu tuyên truyền của CSVN, đảng là đầy tớ, còn nhân dân làm chủ, chỉ còn là một cái bánh vẽ mà thôi, trên thực tế ai có quyền thì người đó hưởng phúc lợi giàu sang, ai nghèo thì vẫn nghèo rớt mồng tơi, còn là nạn nhân bị cưỡng ép đi vùng kinh tế mới

Ai về tới tỉnh Nam hà

Xem lũ đầy tớ xây nhà bê tông

Tớ ơi! mầy có biết không

Chúng ông làm chủ mà không bằng mầy

Xã hội nào cũng có nạn tham nhũng nhiều hay ít, trước năm 1975 cũng có phong trào chống tham nhũng, vạch trần 4 tướng tham nhũng trong quân đội VNCH, nhưng ngày nay dưới chế độ cộng sản tham nhũng đã trở thành quốc nạn. Nếu đọc những báo điện tử trong nước, ngày nào cũng có tin Tổng Giám đốc, Giám đốc quan chức nhà nước lớn nhỏ thường thâm thủng hàng triệu dollar. Báo chí quốc tế cũng viết Việt Nam là nước tham nhũng, công việc gì đầu tiên phải có tiền hối lộ, đã làm ngưng trệ việc đầu tư và phát triển…

Phong lan, phong chức, phong bì

Trong ba thứ ấy thứ gì quý hơn

Phong lan ngắm mãi cũng buồn

Phong chức thì phải cúi luồn vào ra

Chỉ còn cái phong thứ ba

Mở ra thơm nức cả nhà cùng vui

Cũng có những đoàn thanh tra, để tỏ ra tiến bộ nhưng chỉ là một hình thức thu tiền bỏ túi

Thanh cha, thanh mẹ, thanh gì

Hễ có phong bì, thì nó thanh kiu (thank you)

Hay

Đi làm hợp tác hợp te

Không đủ miếng giẻ mà che cái L.

Tôn Đản là chợ vua quan

Vân Hồ là chợ những gian nịnh thần

Đồng Xuân là chợ thương nhân

Viả hè là chợ “nhân dân anh hùng”

Thời chúng còn trong nước từng thấy cán bộ, thủ trưởng còn ôm tập đi học bổ túc văn hoá, một năm hai lớp. Nhưng ngày nay nếu chúng ta về thăm quê hương, những người đó trước đây có nhiều bằng cấp đại học “giảm”, để cầm quyền có cơ hội “ăn trên ngồi trốc”, nhưng trình độ kiến thức thì chả ra gì

Dốt như chuyên tu, ngu như tại chức.

Năm đồng đổi lấy một xu

Thằng khôn đi học, thằng ngu làm thầy


Trồng miá, trồng ớt, trồng  hành

Vì nghe lời đảng mà thành bể niêu

Trồng tiêu rồi lại trồng điều

Vì nghe lời đảng mà niêu tan tành

Mất mùa là bởi thiên ta
Được mùa, là bởi thiên tài đảng ta.

Trong sinh hoạt đời sống, áo cơm thường chi phối mọi tình cảm, tình yêu gia đình, tình yêu đôi lứa, bị ảnh hưởng và biến đổi tâm tình đó qua nhiều trạng thái.

Có con mà gả chồng gần

Có bát canh cần, nó cũng mang qua

Có con mà gả chồng xa

Một là mất giỗ, hai là mất con

Trong giới bình dân cũng nhận định được khả năng lý trí, không thể đặt tâm tư con người ra ngoài ảnh hưởng đời sống vào thời gian và không gian… một số ít gia đình có con lấy chồng ra ngoại quốc hay vượt biên, may mắn có đời sống khá hơn, đã dành dụm gởi tiền về giúp gia đình.

Có con mà gã chồng gần

Nửa đêm xe đạp mang phần cho cha

Có con mà gã chồng xa

Tháng tháng nó gởi đô la kìn kìn

Huyền Trân công chúa kết duyên cùng Chế Mân vua Chiêm Thành, theo lệnh của Phụ Hoàng để có sự bang giao tốt đẹp, thêm đất là 2 Châu Ô và châu Lý, nhưng ca dao thời đó cũng đã thương tiếc cho Huyền Trân công chuá

Tiếc thay cây quế giưã rừng

Để cho thằng Mán thằng Mường nó leo

Nhưng ngày nay trong vấn đề hôn nhân, lấy chồng ngoại quốc trở thành một phong trào, những người dân quê bình dân mộc mạc, sống trên thửa ruộng nương dâu. Họ không thể tách rời cuộc sống, được mùa thì ấm no sung túc, ngược lại thiên tai mất muà đói khổ! Không có cơ hội tiếp xúc với thế giới bên ngoài, chỉ nghe những lời đồn đại của bọn buôn người. Bọn nầy làm trung gian rao tìm con gái gả cho đàn ông Đài Loan, Đại Hàn. Hạng đàn ông nầy bên quê nhà của họ không thể tìm vợ để xây tổ ấm uyên ương, vì họ it học bị tật nguyền hay là loại sở khanh lường gạt. Họ bỏ tiền mua gái quê trong trắng từ Việt nam về vừa phục vụ tình dục vừa làm nô lệ…

Tiếc thay cây quế còn soan

Để cho đám mọi Đài Loan nó rờ

Tìm em như thể tìm chim

Chim bay biển Bắc anh tìm biển Đông

Tìm chi cho phải mất công

Đài Loan, Hàn Quốc em dông mất rồi

Tệ nạn xã hội lường gạt, đĩ điếm từ thôn quê cho đến thành thị, đều có quán ăn nhậu, bia ôm, đủ thứ ôm để khai thác làm phương tiện sống, thành phố Cần Thơ với sông nước thiên nhiên, ghe thuyền tấp nập nhưng về đêm chúng ta không khỏi chạnh lòng, những cô gái buôn hoa bán phấn, tuổi đời còn non trẻ đã mời chào du khách…

Chiều ra bến Ninh Kiều

Dưới chân tượng Bác, đĩ nhiều hơn dân

Trăm năm bia đá cũng mòn

Bia chai cũng vỡ, chỉ còn bia ôm

 

Bây giờ em hiểu anh rồi

Những lời ngon ngọt, hạng người phú ông

Nói như trao núi cho sông

Mà mảnh mo quạt thì ông cố giành

 

Bây giờ em hiểu anh rồi

Trái tim trót đã trọn đời theo anh

Chỉ thương những mái đầu xanh

Ngây thơ, vẫn cứ bị anh dối lưà

Muốn phản ảnh tốt về trạng thái xã hội, người làm ca dao cần phải luôn luôn sát với cuộc sống, xã hội lệ thuộc nặng về vật chất, thì giá trị tinh thần bị lu mờ. Ngày xưa sống ở trong rừng núi, bưng biền, người ta chia nhau cũ sắn miếng dưa, nhưng về thành mạnh ai nấy sống, tiền là cứu cánh làm phương tiện tiến thân. Cái huy chương anh hùng dân tộc bán không ai mua

Tiền là Tiên là Phật

Là sức bật con người

Là nụ cười tuổi trẻ

Là sức khoẻ người già

Là cái đà danh vọng

Là cái lọng che thân

Là cán cân công lý

Đồng tiền thật hết ý!

Thời toàn dân kháng chiến chống Pháp, Việt Nam Quốc Dân Đảng đã phản đối bọn thực dân và tay sai, đã lợi dụng mộ phu đi làm đồn điền cao su. Nhiều người nghèo tin đi làm, mong đời sống tốt hơn. Họ bỏ nhà cửa ruộng nương, đi lao động ở các vùng thiếu tiện nghi, bị bóc lột đánh đập… Ngày nay đất nước Việt Nam thống nhất tài nguyên phong phú “rừng vàng bể bạc” nhưng nhà nước xuất cảng người đi lao động để thu tiền, các địa phương những ngài chủ tịch còn hơn bọn cường hào ác bá, cướp đoạt đất đai, quốc hữu hoá, sau đó bán giá đắc hơn để thủ lợi

Ngày xưa giặc Pháp mộ phu

Ngày nay đảng bán dân ngu lấy tiền

Đảng ta là đảng cầm quyền

Đảng bán ruộng đất lấy tiền đảng tiêu

Vẻ vang thay lãnh tụ ta

Đem dân xuất khẩu bán ra nước ngoài

Đảng ta là đảng thần tiên (thân tiền)

Đa lô (đô la) thì được, đa nguyên thì đừng

Các nước theo Chủ nghiã Xã hội, trước đây thường dựng tượng Lénin ở những công trường, vườn hoa để tôn vinh chủ nghiã cộng sản. Hơn 15 năm qua các nước Đông Âu từ bỏ chế độ cộng sản độc tài, thì tượng Lénin bị đập bỏ, ngày nay nếu còn tượng Lenin chỉ ở Việt Nam, Bắc Hàn, Cu ba và Trung Cộng mà thôi

Ông Lê Nin ở nước Nga

Sao ông lại đứng vườn hoa nước nầy

Ông ưỡn ngực, ông chỉ tay

Ông xem như thể nước nầy của ông

 

Ông Lê Nin ở nước Nga

Cớ sao lại đứng vườn hoa nước nầy

Ông vênh mặt, ông chỉ tay

Tự do hạnh phúc lũ mày còn xa

Kià xem gương của nước Nga

Bảy mươi năm lẻ có ra đếch gì!

Trong văn học dân gian, giữa nội dung và hình thức có sự tương quan mật thiết, trong quá trình phát triển của xã hội, từ tư tưởng, tình cảm xã hội được phản ảnh qua thi ca, xưa kia ca dao thường nói về ngoại cảnh ngoại vật, cây đa đầu làng dặm liễu bờ tre, những đêm trăng non trên đồng lúa xanh tươi… Hiện nay ca dao mới bước xa hơn nói về thực trạng xã hội của 30 năm qua nhiều chuyển biến, ca dao tất nhiên thay đổi nội dung và hình thức nghệ thuật.

Miền Bắc có lắm thằng điên

Trong túi nhiều tiền nó bảo rằng không

Suốt ngày nó chạy lông nhông

Nói thánh nói tướng, nhưng không làm gì

Nhưng mà nó được cái lì

Nó học Nghị quyết cái gì gì cũng thông

 

Miền Trung có lắm thằng khôn

Nó chun ngõ trước, nó luồn ngõ sau

Một khi nó quyết làm giàu

Nó đi đúng chỗ, nó câu đúng người

Sinh ra nghèo tự mấy đời

Nên học nghị quyết biết xơi điều gì

 

Miền Nam có lắm thằng tham

Nó ăn như phá, nó làm như điên

Trong túi nó đồng tiền

Nó có một vợ, nghĩ liền vợ hai

Suốt ngày nó thích lai rai

Có một Nghị quyết học hoài không xong!

Chúng ta không lạ gì chủ nghiã cộng sản, lúc nào cũng tuyên truyền những từ ngọt như đường cát mát như phèn, nhưng đụng vào thực tế đối đầu với chế độ chua hơn dấm, dưới chế độ CS người dân bị đàn áp, thiếu tự do… nên những thập niên về trước, nhiều người liều chết vượt đại dương ra đi tìm tự do, nếu chẳng may bị công an bắt, kết án là Việt gian, phản bội tổ quốc, bị tống giam đày ải. Tuy nhiên cộng sản không thể chậm bắt hết làng sóng người vượt biên hay các địa phương bán bãi lấy tiền, nên nhiều người vượt thoát được. Các quốc gia trên thế giới với lòng nhân đạo đón nhận, người Việt với bản tính cần mẫn chịu khó học hành đi làm, ổn định đời sống gởi tiền về giúp thân nhân hàng năm lên tới 3 – 4 tỷ dollar. Một phúc lợi lớn với chế độ CSVN, nên họ thay đổi chính sách như Nghị quyết 36 ? kêu gọi Việt kiều về đầu tư… Nhưng Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam ông cho rằng chính phủ Việt Nam “chưa nỗ lực đủ và cần làm nhiều hơn nữa để hòa giải với cộng đồng người Mỹ gốc Việt”.

Ngày đi đảng gọi Việt gian

Ngày về thì đảng chuyển sang Việt kiều

Chưa đi phản động trăm chiều

Đi rồi thành khúc ruột yêu ngàn trùng

 

Việt Minh, Việt Cộng, Việt kiều

Trong ba Việt ấy, đảng yêu Việt nào

Việt Minh tuổi đã khá cao

Việt Cộng ốm yếu xanh xao gầy mòn

Việt Kiều tuổi hãy còn non

Đảng yêu đảng quý như con đầu lòng

 

Chưa đi chưa biết Nha Trang

Đi rồi mới biết nó sang hơn mình

Sáng tắm biển chiều tắm sình..

 

Chưa đi chưa biết Sài Gòn

Đi rồi trong túi chẳng còn một xu

Đêm nằm ngẫm lại thấy ngu…

Cái miệng ăn ít, con cu ăn nhiều
Lịch sử cận đại, đặc biệt là giai đoạn từ năm 1975. Cộng sản Việt Nam hay viện dẫn lịch sử lý luận và tự hào đã có công lao giải phóng dân tộc, chiến thắng thực dân Pháp và Mỹ giành độc quyền lãnh đạo. Để có nhận xét công minh để các thế hệ sinh sau thấy rõ công và tội của đảng cộng sản Việt Nam, đảng đã tuyên truyền sai lệch về lịch sử, không thể lấy thúng úp voi, 33 năm qua nhưng đất nước còn chậm tiến và lạc hậu

Tiên sư cộng sản Việt Nam

Cuối đời bán cả giang san nước nhà

Hoặc:

Nhục thay, Đảng-Bác nhà ta

Cúi đầu dâng đảo Hoàng Sa cho Tàu

 

Tàu giết dân, đảng làm thinh bỏ mặc

Tàu cướp đất, đảng cúi mặt lặng câm.

Dân xuống đường chống Chệt xăm lăng

Đảng hung hăng bạo tàn đuổi đánh!

 

Ôi, đảng bác mùa thu tháng tám

Hiện nguyên hình một đám việt gian

Từ buổi ngồi “trị quốc an dân”

Đảng bao lần dâng Tàu nước Việt?.

 

Lịch sử điạ lý từ ngàn xưa thường nói từ Ải Nam Quan đến mũi Cà Mau, biên giới lãnh thổ lãnh hải Việt Nam, đã bị mất một phần đất biển về phiá Trung cộng, ngày nay mốc biên giới phải sửa lại từ Lạng Sơn? chứ Ải Nam Quan đâu còn nữa!! Đời sống người dân đã khổ vì thiên tai, những nạn dịch gia cầm, nhưng người ta chờ đợi và mơ ước cái dịch đảng chết tiệt, may ra đời sống khá hơn

Dịch heo, nối tiếp dịch gà

Bao giờ dịch đảng, cho bà con vui

 

Đã 33 năm hoà bình, đất nước có phát triển nhưng còn giới hạn, xã hội băng hoại đạo đức suy đồi tham nhũng lan tràn, mức chênh lệch giàu nghèo càng ngày cách biệt, đời sống nông dân chân lấm tay bùn còn  bần cùng khốn khổ… nhiều người bán tài sản góp tiền xin đi lao động nước ngoài, gái quê mong lấy chồng ngoại quốc dù làm tôi tớ nô lệ!!! Trường học, bệnh viện không xây dựng thêm, nhưng nhà hàng, hợp đêm thì mọc lên như nấm. Chúng ta không ngạc nhiên trước những suy đồi hư đốn trên, tôi chứng kiến được những sự kiện, đời sống hiện nay ở Sài Gòn chỉ làm cho chúng ta bi quan về tương lai đất nước. Đi đâu tôi cũng nghe người ta than thở, chê trách đảng viên, cán bộ cấp cao chiếm một tỷ số không nhỏ, đã tham nhũng hối lộ.. Trong bản báo cáo hàng năm về tự do tôn giáo thế giới. Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã nêu tên ba nước cộng sản Việt Nam, Trung Quốc, Bắc Hàn và chính quyền quân nhân Miến Điện vi phạm nặng nề tự do tôn giáo.

Vì thế, từ rất lâu rồi, ngay từ thời Hồ Chí Minh khai sinh ra nước Việt Nam cộng sản, nhân dân ta ở ngoài Bắc đã tiên đoán về cái nghèo cái đói:

Mồng 2 tháng 9 – Vườn hoa Ba Đình

Bác Hồ ở tít trên cao

Tôi nói có rõ, đồng bào nghe không?

Bác Hồ mặc áo nâu sòng

Đầu không đội mũ, chân không mang giày

Xem ra cơ sự thế này

Nước Nam ắt sẽ ăn mày thêm đông!

Hay:

Bác Hồ rồi lại Bác Tôn !

Cả hai đều thích ôm hôn nhi đồng

Nước da hai bác màu hồng

Nước da các cháu nhi đồng màu xanh

Giữa hai cái mặt bành bành

Những khăn quàng đỏ quấn quanh cổ cò

(Nguyễn Chí Thiện)

 

Thời gian vưà qua ở Bình Dương, một tên tư bản đỏ, tục danh Dũng lò Vôi  xây ngôi chùa rất bề thế, nguy nga tráng lệ. Du khách rất ngạc nhiên vì trong chánh điện, có hình bán thân ông Hồ làm bằng vàng. Có thể ông Hồ ở Ba Đình hiện hồn về báo mộng muốn vào chùa tu cho thoát kiếp tục luỵ?  theo truyền thống Phật giáo thế giới ngoài đức Phật và các vị bồ tác La Hán . Không thể có hình tượng người  khác như ông Hồ vào ngồi  ngang với Phật , Có chăng chỉ ở Bình dương Việt Nam !!

Bác sang thời lăng loàn dâm dối

Chết vào chùa sám hối là đây.

Kiếp sau chớ có tay sai

Tàn dân mãi quốc, đoạ đày Việt Nam.

 

Bác Hồ đã vào chùa chầu Phật

Thói dâm dật chắc cũng tiêu tan

Còn dư đảng Bác tàn tham

Ta cùng đứng dậy đập tan cho rồi!.

Về văn chương, thi phú nhà nước Việt Nam cho xuất bản nhiều tác phẩm như: Khảo luận văn chương, Tục ngữ Ca dao, Dân Ca Việt Nam, Tuyển tập Tục ngữ Ca dao, Bình giải ca dao… thêm phần ca dao chống Mỹ và viết nhiều về “tư tưởng bác đảng”, không ngoài mục đích ca tụng và đánh bóng chế độ CS. Nhưng không có phần ca dao mới, như phần trên tôi đã sưu tầm, tuy nhiên dân Sài Gòn họ đều biết.

Thành thật tri ân ký giả lão thành Lê Liên ngoài 80 tuổi nhưng ông còn minh mẫn, rất hài ước đọc cho tôi ghi chép những câu ca dao mới, chắc chắn còn thiếu sót. Mong quý vị độc giả đóng góp cho thêm phần phong phú.

 

Nguyễn Quý Đại

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s