Đầu Voi Phất Ngọn Cờ Vàng của Ngô Viết Trọng (Chương 16, 17, 18, 19, 20 hết)

sách-đầu voi phất ngọn cờ vàngCHƯƠNG 16

Một đêm trời đã khuya mà Quốc Đạt vẫn thao thức trằn trọc không sao ngủ được. Hình như linh tính đang báo cho ông biết có điều chẳng lành sắp xảy đến. Ông cảm thấy trong người nóng nảy bứt rứt nên bước ra sân dạo vài vòng cho khuây khỏa. Thình lình ông nghe tiếng vó ngựa của ai chạy lóc cóc đều đều trong đêm vắng. Tiếng vó ngựa mỗi lúc một rõ hơn. Rồi Quốc Đạt càng kinh ngạc khi thấy một kỵ sĩ dừng ngựa lại trước cửa nhà mình. Một câu hỏi chớm lên trong đầu óc ông: Quan huyện cho lính về bắt ta chăng? Chắc không phải vì muốn bắt ta họ phải đi đông người chứ sao lại đi lẻ loi và không đèn đuốc chi cả thế này? Vậy chắc có chuyện gì quan trọng đây?

Thấy có bóng người trong sân, viên kỵ sĩ hổn hển hỏi:

-Đây có phải nhà ông Triệu Quốc Đạt không? Tôi có chuyện muốn gặp ông Triệu Quốc Đạt gấp!

Quốc Đạt hồi hộp trả lời:

-Chính tôi là Quốc Đạt đây! Mời ông dắt ngựa vào trong sân rồi chúng ta sẽ nói chuyện cho tiện.

Viên kỵ sĩ nói nhanh:

-Ông là Triệu Quốc Đạt đó hở? Thế thì may quá. Tôi đến đây để báo cho ông biết một tin dữ. Quan huyện Nông Cống đã nhận được lệnh phải lập tức cho quân đến bắt và tịch thu gia sản của ông. Ông phải thu xếp để trốn đi gấp mới hi vọng thoát nạn. Bây giờ tôi phải đi ngay, không thể ở lại đây lâu được!

Quốc Đạt nghe qua kinh hãi hỏi lại:

-Nhưng ông là ai và tại sao biết được tin dữ ấy để báo cho tôi? Tại sao ông lại chịu vất vả vượt hàng trăm dặm trong đêm để báo cho tôi?

Viên kỵ sĩ đáp:

-Một người khác nhờ tôi báo tin này cho ông chứ không phải chính tôi. Chuyện ơn đền nghĩa đáp thôi, ông đừng thắc mắc làm gì mất công. Hãy mau lo tự cứu lấy mình! Xin phép ông giờ tôi phải đi gấp. Chúc ông may mắn tai qua nạn khỏi! Kính chào ông.

Quốc Đạt chưa kịp nói lời cảm ơn thì viên kỵ sĩ đã phóng ngựa đi chỉ trong chốc lát đã biến dạng vào bóng đêm. Quốc Đạt lập tức vào nhà đánh thức viên quản gia Trần Phong cùng Triệu Hùng, Triệu Tráng dậy kể lại chuyện vừa qua. Triệu Tráng nghe xong toát mồ hôi nói:

-Trời ơi, lời chị Trinh tiên đoán đúng như thánh! Như vậy là chuyện xảy ra thật rồi! Khổ quá! Huynh trưởng có biết ai đã biết được việc đó mà báo cho huynh trưởng không?

Quốc Đạt nói:

-Hồi quan huyện Trương Nghĩa còn tại chức, ta từng qua lại với ông ta và cũng có giúp đỡ cho một số thuộc cấp của ông ta khi gặp chuyện ngặt nghèo. Có lẽ một trong những người ấy thôi.

Trần Phong nói:

-Vậy thì chính xác rồi, bây giờ chủ nhân phải mang hết vàng ngọc trong nhà và dẫn hai công tử đi trốn ngay để tránh cái họa bị tru diệt. Viên quan huyện Nông Cống mới này xem ra gian ác nham hiểm không vừa đâu!

Quốc Đạt than thở:

-Biết trốn đi đâu bây giờ? Ta rất hối hận trước đây đã không nghe lời em ta mà khởi binh lại đổ thừa tội ác cho nó nữa. Em ta đã nói lũ Tàu Ngô gian ác lật lọng lắm, nay quả đúng như vậy. Giờ tính làm sao đây? Mọi chuyện trễ cả rồi!

Trần Phong nói:

-Bây giờ dù muốn dù không chủ nhân cũng phải trốn lên ngàn Nưa gấp, không thể chần chờ được nữa đâu!

Quốc Đạt lắc đầu:

-Ta còn mặt mũi nào để gặp em ta nữa! Bây giờ ta muốn khởi binh có kịp không?

Trần Phong ngạc nhiên hỏi:

-Chủ nhân định khởi binh sao? Theo tôi nghĩ cũng chưa trễ lắm đâu! Tính thế nào chủ nhân phải quyết định gấp mới được!

Quốc Đạt hỏi lại:

-Nếu ta khởi binh, theo ông ta nên bắt đầu như thế nào?

Trần Phong thưa:

-Trước hết, chủ nhân hãy cho người lên núi Nưa để báo cho Trinh Nương biết quyết định quan trọng này. Nghe được tin Trinh Nương chắc chắn phải tiến binh hợp sức với chủ nhân hoặc quấy phá những nơi khác không cho quân Tàu Ngô tập trung lực lượng để tiêu diệt ta. Tiếp đó, chủ nhân đứng ra hiệu triệu dân chúng khởi nghĩa. Dân chúng vùng này lâu nay vốn bị người Ngô đối xử độc ác, bóc lột tàn tệ nên lòng căm phẫn của họ đã chồng chất, chỉ chờ cơ hội là bùng lên. Chủ nhân lại là người từng thi ơn bố đức, giúp đỡ họ nhiều về công ăn việc làm nên ai cũng mến mộ. Nay chủ nhân đã xướng nghĩa ai mà chẳng nghe theo? Ta lại sống gần rừng núi địa lý quen thuộc, đánh được thì đánh, không đánh nổi thì rút vào rừng để thủ. Còn chúng từ xa tới, đường đi nước bước mù tịt liệu chúng làm gì được ta?

Quốc Đạt nói:

-Vậy thì ta quyết khởi binh, nhưng ta làm sao khỏi lúng túng, không biết phải bắt đầu từ đâu đây?

Trần Phong ra vẻ thành thạo bàn:

-Viên kỵ sĩ lạ mặt cho biết quan huyện Nông Cống sắp ra quân phải không? Lệnh như vậy nhưng chúng còn phải chuẩn bị thứ này thứ khác cũng mất hết nửa buổi. Vả lại, quãng đường từ huyện đến đây cũng mất hơn một buổi nữa. Như thế là chúng ta còn ngót một ngày để lo công việc. Chúng ta ở đây gần rừng lại thạo đường đi nước bước, sao chủ nhân không cho những người thân tín chuyển hết vàng bạc và những thứ quí giá vào rừng cất giấu trước đi? Xong việc đó chúng ta mới yên tâm mà hành động được.

Quốc Đạt nghe lời liền nói với Triệu Hùng:

-Nhà ta đang lâm nguy. Chúng ta không khéo sẽ bị chết chùm hết. Anh nhờ chú lựa mấy người lanh lẹ đáng tin cậy chuyển một số của cải cần thiết và dắt hai cháu lên trại Lâm An ở tạm. Quan trọng nhất là phải bảo vệ kỹ hai cháu giúp anh. Chú lo việc đó được không?

Triệu Hùng lo lắng hỏi lại:

-Dĩ nhiên em làm được. Nhưng em muốn ở lại đây để giúp huynh trưởng một tay! Anh em sống chết có nhau, em không muốn xa anh trong giờ phút này!

Quốc Đạt khẩn cầu:

-Việc gấp lắm rồi, đừng nói lôi thôi nữa! Làm theo lời ta ngay đi. À, thế này nữa, trường hợp chúng ta không may thất lạc nhau, em phải gắng bảo vệ hai cháu rồi tìm cách để đưa chúng gặp cho được ả Trinh nhé! Hãy nhớ làm theo lời ta dặn!

Triệu Hùng không dám nói nữa, lập tức lựa bốn người giúp việc sửa soạn lên đường. Quốc Đạt lại quay sang Triệu Tráng:

-Em đã lên núi Nưa rành đường, hãy cấp tốc lên đó báo cho Trinh muội biết ta đã quyết định khởi nghĩa.

Tiếp đó, Quốc Đạt cùng Trần Phong lo viết bài hịch kể tội bọn Tàu Ngô, kêu gọi dân chúng nổi dậy giành độc lập. Những người khác thì chia nhau kẻ lo may sắm cờ xí, kẻ lo chuẩn bị khí giới, lương thực…

Vì tin chắc quân Tàu Ngô ở huyện Nông Cống không thể nào đến Hương Vân kịp trong ngày nên mọi người thắp đèn đuốc rộn ràng làm việc. Trong lúc ai nấy đang chúi đầu lo công việc bỗng tiếng la ó chung quanh khu nhà của Quốc Đạt bất ngờ trỗi dậy. Mọi người hoảng hốt nhìn ra thì thấy nơi nào cũng đã có bóng bọn lính Tàu Ngô. Chúng hò hét vung mã tấu, đao kiếm xáp vào áp đảo ngay đám thuộc hạ của Quốc Đạt. Trần Phong thấy vậy đau khổ nói với Quốc Đạt:

-Lỗi tại tôi dự tính sai lầm mới nên nỗi này! Không ngờ quân Tàu Ngô lại đến sớm thế! Tôi xin lỗi chủ nhân và xin lấy cái chết để tạ tội.

Vừa khóc vừa rút con dao ra. Quốc Đạt khoát tay nói:

-Chú đừng làm thế, chú không có lỗi gì! Cũng bởi vận mạng của ta xui nên cả. Ta có hai đứa con được thoát nạn trước là may lắm rồi! Chú phải gắng sống để giúp hai con ta. Chú hãy sớm đầu hàng chúng may ra giữ được mạng sống! Việc lớn không thành ta chịu trách nhiệm hết! Ta là kẻ cầm đầu dẫu có đầu hàng chúng cũng không tha nên ta phải tự xử!

Nói xong Quốc Đạt rút kiếm đâm vào cổ rồi ngã xuống. Trần Phong phục xuống ôm thây Quốc Đạt mà khóc thảm thiết. Bọn lính Tàu Ngô xộc vào nhà tịch thu toàn bộ những tờ hịch đã chép xong hoặc chép dở dang cùng những lá cờ lệnh mới thêu đem nộp cho viên quan chỉ huy. Xem xong tờ hịch, viên quan chỉ huy nổi giận cho dẫn tất cả những người chúng bắt được ra chém hết.

Thế là cuộc khởi nghĩa của Quốc Đạt đã bị bóp chết ngay khi còn trứng nước!

 

 

CHƯƠNG 17

 

Triệu Tráng phải vất vả mấy ngày mới lên đến ngàn Nưa. Thấy Triệu Tráng lại lên núi đột ngột, Trinh Nương vừa mừng vừa lo:

-Chắc ở nhà có việc quan trọng cậu mới trở lại đây sớm thế?

Triệu Tráng thưa:

-Đúng thế! Em lên đây để báo cho chị biết huynh trưởng đã quyết định khởi nghĩa!

Trinh Nương tươi nét mặt, Bà hỏi:

-Phải vậy mới được chứ! Cậu thuyết phục được huynh trưởng hả? Thế là phúc cho nhà ta rồi!

Triệu Tráng lắc đầu nói:

-Không phải em thuyết phục được huynh trưởng đâu! Chính tình thế nguy hiểm cấp bách đã khiến huynh trưởng phải quyết định như vậy.

Trinh Nương ngạc nhiên hỏi nhanh:

-Nguy hiểm cấp bách thế nào?

Triệu Tráng liền thuật hết mọi việc đã xảy ra tại Hương Vân cho Trinh Nương nghe. Nghe xong, Trinh Nương kêu lên:

-Trời ơi! Thế này thì huynh trưởng nguy mất rồi! Đúng là nước đến chân mới nhảy! Hương Vân xa quá bây giờ ta làm sao đưa quân về giải cứu kịp?

Tướng Trần Vân bàn:

-Tình thế đã cấp bách như vậy ta chỉ còn cách đưa quân xuống quấy phá các nơi gần đây khiến giặc phải báo động, chỗ nào chúng phải lo phòng giữ chỗ ấy, không dám tập trung lại để hướng mũi dùi vào Hương Vân may ra giảm được phần nào áp lực đối với Triệu tướng quân!

Bà Vương nói:

-Trần huynh nói phải lắm. Nhưng đây cũng chỉ là một việc làm cầu may, chưa chắc thành công! Cậu Tráng nên trở về Hương Vân gấp để xem tình hình ra sao rồi trở lại cho ta biết sớm. Phải hết sức cẩn thận mới được!

Nói xong Trinh Nương ra lệnh cho các tướng chuẩn bị hành quân gấp. Bà chỉ định ba tướng Trần Vân, Ngô Quân và Lý Huấn mỗi người đem một đội quân nhỏ chia làm ba hướng xuống núi quấy phá các nơi. Riêng Trinh Nương cùng hai nữ tướng Hướng Dương và Hải Đường kéo đội quân chủ lực nhắm lỵ sở huyện Triệu Sơn thẳng tiến.

Khi ra trận, Trinh Nương mặc áo giáp vàng, chít khăn vàng, đi hia gót ngà, một tay cầm cờ vàng một tay cầm kiếm ngồi trên đầu voi oai phong lẫm liệt như một thiên thần. Trinh Nương đã huấn luyện được một đội quân luôn đi sát bên mình voi, nương sức voi mà chiến đấu. Hai nữ tướng Hướng Dương và Hải Đường luôn cỡi ngựa đi sát bên cạnh chủ tướng. Sự phối hợp đặc biệt này đã làm cho nghĩa quân càng lên tinh thần.

Ngàn Nưa không xa cách huyện lỵ Triệu Sơn bao nhiêu. Trước kia khu vực núi Nưa vẫn là nơi tàn quân của phản tướng Sĩ Huy ẩn náu. Lực lượng này hay kéo về khuấy phá, uy hiếp các huyện xã ở quanh khu vực. Vì thế, chính quyền địa phương đã cho xây dựng gần huyện lỵ Triệu Sơn một căn cứ quân sự lớn để tiện việc bảo vệ cho huyện lỵ và các làng xã gần đó. Người ta vẫn quen gọi căn cứ ấy là đồn Trấn Sơn. Đồn Trấn Sơn có một hệ thống phòng thủ vững chắc gồm một đội quân khoảng 500 người dưới quyền chỉ huy của một viên đốc binh. Mới đây, viên huyện lệnh Mã Quyên nhận được chỉ thị của Thái thú Tiết Kính Hàn cảnh giác phải triệt để đề phòng dân bản xứ nổi loạn. Mã Quyên lo sợ bèn đến gặp viên đốc binh đồn Trấn Sơn là Đào Thành Lạc để hỏi thăm tình hình. Mã Quyên hỏi Đào Thành Lạc:

-Quan đốc binh nhận được chỉ thị của quan Thái thú chưa?

Đốc binh Đào Thành Lạc cười khinh bạc:

-Nhận được rồi. Quan huyện cứ an tâm. Một Triệu Ẩu ấy làm nên trò trống gì mà ngại? Quan huyện cứ việc thẳng cẳng mà ngủ, nay mai ta sẽ bắt sống Triệu Ẩu đem về cho quan huyện xem.

Huyện lệnh Mã Quyên vẫn chưa yên lòng:

-Ta nghe nói Triệu Ẩu này võ nghệ cao cường lại nhiều mưu trí. Quan đốc binh không nên khinh thường quá đôi khi lại hư việc đó. Binh pháp dạy “tiên hạ thủ vi cường”, sao quan đốc binh không thử đem quân lên núi Nưa diệt chúng tận gốc để trừ hậu hoạn?

Đào Thành Lạc cười, vẫn giọng ngạo mạn:

-Dẫu cho mười Sĩ Huy còn sống ta cũng xem như cỏ rác huống gì một Triệu Ẩu! Ta đâu cần nhọc công leo núi phá rừng làm gì? Cứ ngồi đây chờ giặc đến quật cho chúng một trận là xong! Đó là kế dĩ dật đãi lao (lấy khỏe đợi mệt) vậy! Quan huyện cứ yên chí!

Mã Quyên thấy Đào Thành Lạc nói cứng như vậy cũng hơi yên tâm. Thế nhưng khi ra về Mã Quyên vẫn khuyên Đào Thành Lạc:

-Cẩn tắc vô ưu, dù sao cẩn thận vẫn hơn!

Thật ra Đào Thành Lạc đã truyền cho tất cả quân sĩ phải kiểm soát lại khôi giáp, khí giới và túc trực sẵn để đợi lệnh. Hôm sau quân do thám đưa tin hỏa tốc cho biết nghĩa quân núi Nưa đang tiến về huyện Triệu Sơn. Đào Thành Lạc nghe báo cười ha hả nói:

-Phen này ta quyết bắt sống Triệu Ẩu làm quà cho quan huyện Mã Quyên lác mắt chơi!

Đợi đến khi nghĩa quân tiến gần đồn Trấn Sơn đốc binh Đào Thành Lạc mới điểm bốn trăm quân xuất trận. Khi quân hai bên đối mặt Đào Thành Lạc mới đâm hoảng. Triệu Trinh Nương cỡi trên đầu con voi đi trước, một tay cầm kiếm một tay phất cờ trông rất lẫm liệt. Tả hữu Trinh Nương là hai nữ tướng cỡi ngựa trông cũng rất oai phong. Con voi bỗng rống lên một tiếng làm những con ngựa chiến của Đào Thành Lạc đều khựng lại. Trinh Nương chỉ lưỡi kiếm về phía Đào Thành Lạc nói lớn:

-Triệu Bà Vương đã đến đây, các ngươi muốn sống hãy xuống ngựa đầu hàng đi!

Đào Thành Lạc đã nao núng trong lòng nhưng vẫn làm cứng ra lệnh:

-Cung thủ hãy tập trung bắn vào con voi!

Nhưng lệnh truyền chưa dứt con voi đã gầm lên một tiếng rồi lướt tới dùng ngà đâm chết tươi một tên lính Tàu Ngô, đồng thời dùng vòi quấn một tên khác quăng vào đám loạn quân đang hoảng sợ lo chạy trốn. Những con ngựa chiến của quân Tàu Ngô thấy con voi hung tợn quá đều hoảng hồn quay đầu chạy dẫm đạp nhau hỗn loạn. Nghĩa quân thừa thắng đuổi theo chém giết rất nhiều. Đốc binh Đào Thành Lạc quá kinh hãi vội rút tàn quân về cố thủ trong đồn Trấn Sơn. Bà Vương thừa thắng chia quân làm hai cánh, một mặt bao vây đồn Trấn Sơn, một mặt tiến đánh lỵ sở huyện Triệu Sơn. Viên huyện lệnh Mã Quyên ở huyện Triệu Sơn không ngờ Đào Thành Lạc thua nhanh đến thế nên không kịp tính đường rút chạy. Khi nghĩa quân tràn vào lỵ sở thì viên huyện lệnh này đã bị loạn dân giết mất rồi.

Nghe được tin lỵ sở huyện Triệu Sơn đã mất, đốc binh Đào Thành Lạc càng khiếp sợ. Quân sĩ trong đồn cũng vô cùng hoảng hốt, hoang mang. Trong số quân sĩ ấy người bản xứ cũng nhiều nên Đào Thành Lạc rất lo sợ những người này sẽ trở cờ. Vì vậy Đào Thành Lạc bí mật lựa một số thuộc hạ thân tín, lợi dụng đêm tối, mở một đường máu chạy thoát vào rừng biệt tích.

Nghĩa quân hạ được căn cứ Trấn Sơn, chiếm được huyện Triệu Sơn quá dễ dàng đã khiến uy tín của Triệu Bà Vương nổi như cồn. Quân Tàu Ngô các nơi nghe tin đều khiếp vía. Trong khi đó trai tráng các nơi theo về giúp Bà Vương càng đông. Khí thế nghĩa quân càng lên cao. Bà Vương đã nhân thế chẻ tre, tiến chiếm thêm nhiều đồn lũy lân cận. Nghĩa quân tiến đến đâu quân Tàu Ngô tan rã đến đó.

Trong khi Bà Vương đang bàn với các tướng sẽ tiếp tục đánh chiếm những mục tiêu nào thì Triệu Tráng lại tìm đến. Bà Vương thấy mặt Triệu Tráng thì thất sắc hỏi:

-Huynh trưởng ta ra sao rồi?

Triệu Tráng khóc mà thưa:

-Huynh trưởng đã ra người thiên cổ rồi chị ơi!

Bà Vương nghe nói lặng người giây lát rồi bảo Triệu Tráng thuật lại những gì anh ta đã biết được. Nghe xong Bà Vương khóc nức nở:

-Ta đã biết trước chuyện đó sẽ phải xảy đến! Nhưng chính ta cũng có lỗi lớn trong việc gây nên cái chết oan nghiệt của huynh trưởng ta! Huynh trưởng ơi, công lao huynh trưởng nuôi nấng bao nhiêu năm em chưa đền đáp được một phân. Từ nay anh em xa cách mãi, khổ lòng em lắm huynh trưởng ơi. Em thề quyết sẽ trả mối thù này.

Rồi sực nhớ ra một chuyện, Bà Vương vụt hỏi:

-Thế hai đứa cháu ta bây giờ ra sao cậu có biết không?

Triệu Tráng thưa:

-Dạ, huynh trưởng đã bảo Triệu Hùng cùng bốn gia nhân đưa hai cháu lên trại Lâm An trước đó. Bây giờ hai cháu ra sao em cũng chẳng rõ. Chắc không đến nỗi nguy hiểm.

Bà Vương thở dài:

-Khổ thân hai cháu từ nay chịu cảnh mồ côi cả cha lẫn mẹ!

Triệu Tráng gạt nước mắt mà thưa:

-Xin hiền tỉ giảm bớt sầu bi, kéo quân về đánh huyện Nông Cống bắt viên huyện lệnh này giết đi để trả thù cho huynh trưởng!

Tướng quân Trần Vân nghe Triệu Tráng nói vậy liền lên tiếng can:

-Không nên! Tên huyện lệnh Nông Cống chỉ là kẻ thừa hành lệnh của tên Thái thú quận Cửu Chân thôi. Vả lại từ đây đến huyện Nông Cống khá xa, trong khi đó căn cứ Tư Phố gần hơn. Quân ta vừa thắng lớn, khí thế đang lên cao. Phải lợi dụng lúc toàn quân đang hăng hái tiến đánh Tư Phố ngay kẻo lỡ cơ hội! Chiếm được căn cứ Tư Phố, chiếm được trị sở quận Cửu Chân thì huyện Nông Cống coi như nằm trong tay ta rồi chẳng tiện hơn sao?

Mọi người đều khen phải. Bà Vương nói:

-Trần Tướng quân nói rất hợp ý ta. Căn cứ Tư Phố dù lớn và vững chắc hơn đồn Trấn Sơn nhưng với khí thế của quân ta hiện nay ta tin chắc sẽ hạ nó dễ dàng. Hạ xong cắn cứ Tư Phố thì huyện Nông Cống nằm trong tay ta rồi!

Ngừng một lát Triệu Bà Vương lại hỏi:

-Ai chỉ huy căn cứ Tư Phố?

Tướng quân Trần Vân thưa:

-Viên Đô úy Lỗ Huỳnh!

Như sực nhớ ra, Bà Vương hỏi:

-Có phải Lỗ Huỳnh là viên Đô úy nổi tiếng nhiều vợ mà chỉ sinh toàn con gái đó không?

Tướng quân Trần Vân đáp:

-Đúng vậy.

Triệu Bà Vương quay lại nói với hai nữ tướng:

-Gặp oan gia đây rồi! Trước đây lão này từng muốn gặp ta khiến chị dâu ta đã gây nên chuyện xáo trộn trong nhà. Bây giờ trời cho hắn thỏa mãn đấy! Hắn đã hại không biết bao nhiêu đời con gái Lạc Việt để truyền cái giống bóc lột ăn bám lên đất nước khốn khổ này! Chuyến này hai em phải giúp ta làm cho hắn biết mặt nữ kiệt nước Nam!

Hải Đường và Hướng Dương cùng nói:

-Chúng em nguyện ra sức với Bà Vương diệt trừ tên dâm tặc!

Thế là hôm sau Bà Vương tập trung quân kéo về căn cứ Tư Phố.

*

Tư Phố là một căn cứ lớn đóng trên tả ngạn sông Mã để bảo vệ quận trị Cửu Chân và yểm trợ các vùng lân cận. Căn cứ được đặt dưới quyền chỉ huy của viên Đô úy Lỗ Huỳnh. Viên võ quan này tuổi đã gần năm mươi và nổi tiếng hoang dâm vô độ. Thiên hạ đồn khi qua tuổi bốn mươi mà thấy vợ chỉ sinh toàn con gái, lão mượn cớ kiếm con trai để cưới thêm cả hàng chục nàng hầu. Đặc biệt là các nàng hầu này ai sống với lão được một năm mà chưa có thai lão lại cho về nhà để thay một nàng khác. Vì thế dân quanh vùng luôn bị quấy nhiễu bởi nạn tìm gái của lão. Tới giờ thiên hạ vẫn chưa biết lão đã có bao nhiêu con và đã có con trai chưa. Lão cũng đã có lần nhờ người hỏi cưới Triệu Trinh Nương nhưng không thành. Khi Thái thú Tiết Kính Hàn báo cho lão biết tin Bà Vương đang rục rịch khởi nghĩa ở ngàn Nưa, lão chỉ cười khảy:

-Mụ đàn bà đái không qua ngọn cỏ việc gì quan Thái thú phải ngại? Tôi đoan chắc với quan Thái thú trong vòng một tháng nữa tôi sẽ bắt tên nữ yêu này về làm tì thiếp cho quan Thái thú coi.

Tiết Kính Hàn cười:

-Tướng quân giỏi việc đó ai mà không biết!

Lỗ Huỳnh cũng cười đắc ý. Tuy đã hứa vậy nhưng Lỗ Huỳnh còn chần chờ chưa ra quân. Tới khi nghe tin đồn Trấn Sơn đã bị phá vỡ lão mới rối lên:

-Không ngờ mụ đàn bà này dữ thật! Ta phải ra tay ngay mới được!

Rồi Lỗ Huỳnh cho huy động quân sĩ chuẩn bị đi cứu huyện Triệu Sơn. Nhưng lão chưa kịp ra quân thì Triệu Bà Vương đã đến tìm lão. Nghe tin báo nghĩa quân đang tiến về căn cứ Tư Phố, lão tức giận nói:

-Phen này chúng bây tự tìm chỗ chết chứ không phải tại ta đâu nhé!

Thế rồi Lỗ Huỳnh kéo ngay năm trăm quân ra khỏi căn cứ dàn trận chờ đợi. Lúc quân của Bà Vương đã đến gần Lỗ Huỳnh vẫn còn dể ngươi thản nhiên ngồi trên ngựa để quan sát. Khi thấy viên nữ tướng mặc giáp vàng ngồi trên đầu con voi trắng đi trước, một tay cầm kiếm, một tay phất ngọn cờ vàng trông oai hùng quá, lão hơi chột dạ:

-Tất cả cung thủ hãy sẵn sàng!

Nhìn kỹ hơn Lỗ Huỳnh lại thấy hai nữ tướng khác cỡi ngựa đi hai bên nữ tướng cỡi voi trông cũng rất oai phong. Thấy là lạ, lão nghết mắt nhìn đợi cho họ đến gần hơn. Viên tướng đứng cạnh lão thấy vậy nhắc lão:

-Sao Đô úy chưa cho lệnh bắn?

Lỗ Huỳnh đáp:

-Từ từ. Lũ chúng bất quá chỉ là một đội quân ô hợp chưa được luyện tập kỹ càng đáng gì mà phải ngại? Quân ta sẽ tiêu diệt chúng trong chớp mắt!

-Đô úy nói phải. Nhưng thuộc hạ ngại con voi của chúng lắm. Quân ta chưa quen đánh nhau với voi bao giờ, cũng nên đề phòng mới được!

-Được rồi, có gì cứ việc bắn vãi tên vào con voi là xong!

Lỗ Huỳnh chưa kịp cất tiếng chào hỏi đối phương đã thấy viên nữ tướng cỡi đầu voi phất cao cây cờ vàng một cái rồi tiếng tù và đồng loạt trỗi lên. Lỗ Huỳnh cũng phất cờ lệnh thúc quân. Quân hai bên lăn xả vào nhau giao chiến dữ dội. Lúc đó Lỗ Huỳnh mới biết lão đã đánh giá lầm đối phương. Nghĩa quân của Triệu Bà Vương cũng chiến đấu dũng mãnh chẳng chút nhường bước trước đội quân thiện chiến của lão! Con voi trắng một ngà của Triệu Bà Vương càng lúc càng hăng đã lần lượt triệt hạ hết những tên lính Tàu Ngô năng nổ nhất khiến thế thắng nghiêng hẳn về phía nghĩa quân. Đô úy Lỗ Huỳnh liệu thế chống không nổi bèn kéo quân chạy về căn cứ đóng cửa lại cố thủ. Thái thú Tiết Kính Hàn vẫn theo dõi trận chiến từ đầu. Tới khi thấy đội quân của Lỗ Huỳnh tan vỡ, Tiết Kính Hàn sợ quá liền cùng vài thuộc hạ thân tín bỏ cả gia đình mà chạy trốn. Triệu Bà Vương thừa thắng kéo quân vây kín căn cứ Tư Phố. Hai ngày sau thì trong căn cứ sinh biến, có người mở cửa cho nghĩa quân tràn vào. Đô úy Lỗ Huỳnh lâm thế cùng phải tự sát.

Thấy nghĩa quân đã hạ được căn cứ Tư Phố, Thái thú quận Cửu Chân đã bỏ chạy, đồng bào quanh vùng đều vui mừng khôn xiết. Họ đã kéo nhau dắt bò gánh heo đến xin gặp Bà Vương để bái tạ và xin được khao quân. Số trâu heo dân chúng mang đến khao quân quá nhiều khiến các tướng sĩ đâm ra lúng túng. Quá cảm động trước thịnh tình của đồng bào, Triệu Bà Vương thân hành ra gặp họ để khích lệ và ngỏ lời cám ơn họ. Bà nói với dân chúng nghĩa quân chỉ xin nhận một phần nhỏ vừa đủ dùng còn bao nhiêu xin gởi lại đồng bào. Mấy vị phụ lão đại diện dân chúng thưa:

-Đây là một niềm vinh quang quá lớn! Ngót hai trăm năm sau thời Trưng Nữ Vương nay chúng tôi mới được thấy lại uy nghi nước cũ, chúng tôi vô cùng xúc động. Niềm vinh quang này có được là nhờ ơn Bà Vương, nhờ ơn các tướng và tất cả nghĩa quân. Vì vậy nên toàn dân chúng tôi nguyện xin đóng góp một chút gì để đền ơn Bà Vương cùng các chiến sĩ. Chúng tôi thiết tưởng một trận thắng quá vẻ vang, quá lớn lao mà các chiến sĩ chưa được tưởng thưởng cũng là một điều đáng tiếc. Chúng tôi thỉnh cầu Bà Vương cho mở tiệc khải hoàn để quân dân cùng vui một lần cho thỏa tình cá nước. Tất cả mọi phí tổn toàn dân chúng tôi xin gánh vác. Cúi xin Bà Vương chấp thuận cho.

Trước sự thỉnh cầu tha thiết của đại diện dân chúng, Triệu Bà Vương rớm lệ đáp lại với giọng xúc động:

-Thật tình ta đã có ý định tổ chức tiệc khải hoàn để khích lệ tinh thần nghĩa quân sau khi chiến thắng. Thế nhưng việc quân không thể dễ dãi, ta ngại tổ chức liên hoan sớm có thể khiến nghĩa quân quá ham vui mà ngủ quên trên chiến thắng. Giặc Tàu Ngô có thể lợi dụng cơ hội này để quật lại ta. Giờ đây việc phòng thủ đã vững, lại có sự thỉnh cầu của dân chúng, chư tướng được phép mở tiệc khải hoàn để quân dân cùng vui mừng chiến thắng.

Nghe Bà Vương nói xong quân dân đều hô lớn:

-Đa tạ Bà Vương! Đa tạ Bà Vương!

Một bô lão cao hứng quá đề nghị luôn:

-Nữ chủ tướng của chúng ta uy nghi diễm lệ chẳng kém gì thiên thần, chúng ta nên tôn Bà Vương thêm một mỹ danh thật xứng đáng: Nhụy Kiều Tướng Quân. Thưa quí vị tướng lãnh, quí nghĩa quân và đồng bào có đồng ý như vậy không?

Mọi người lại đồng loạt hô vang:

-Hoan nghênh Nhụy Kiều Tướng Quân! Hoan nghênh Nhụy Kiều Tướng Quân!

Đêm đó nghĩa quân lẫn dân chúng quanh vùng phủ quận Cửu Chân đã thể hiện tình quân dân cá nước một cách tuyệt vời. Ai nấy đều trọn vui!

Từ đó nghĩa quân lẫn dân chúng còn dùng mỹ danh Nhụy Kiều Tướng Quân để gọi vị nữ chủ tướng của mình.

Sau buổi tiệc mừng chiến thắng ở quận lỵ Cửu Chân, Bà Vương kéo quân tiếp tục bình định nốt những xã huyện nằm phía đồng bằng ở hữu ngạn sông Mã. Quá khiếp hãi trước khí thế của nghĩa quân nên quân Tàu Ngô mất hết cả ý chí chiến đấu. Quân của Bà Vương đến đâu quân Tàu Ngô tan rã đến đó. Con voi trắng một ngà Bà Vương cỡi được coi như biểu tượng của thần chết đối với quân Tàu Ngô. Hễ gặp mặt Bà Vương là chúng hết mong đường sống. Vì vậy ngoài danh xưng Triệu Ẩu, quân Tàu Ngô còn đặt thêm cho bà một danh xưng khác chứng tỏ sự khiếp hãi tột cùng của chúng: “Lệ Hại Bà Vương” (Vua Bà Hung Dữ). Chúng cũng nhắc nhở nhau phải lo tránh mặt khi gặp Bà bằng hai câu thơ của một thi sĩ nào đó sáng tác:

“Nhập sơn cầm hổ dị,

Đối diện Bà Vương nan!”

(Vào núi bắt cọp dễ,

Đối mặt Bà Vương khó.)

Chỉ trong vòng bốn tháng, toàn vùng đất thuộc quận Cửu Chân ở hữu ngạn sông Mã đều lọt cả vào tay nghĩa quân.

Triệu Bà Vương bèn chọn làng Bồ Điền để lập một căn cứ lớn, coi đây là tổng hành dinh tạm thời của nghĩa quân. Thiên hạ vẫn quen gọi căn cứ này là căn cứ Bồ Điền.

 

 

CHƯƠNG 18

 

Khi quân của Triệu Bà Vương bình định khu vực hữu ngạn sông Mã, một số quân Tàu Ngô thất trận đã trốn thoát được qua phía tả ngạn. Tin tức về những trận đánh sấm sét của nghĩa quân cứ được đồn thổi lên mãi. Không bao lâu toàn cõi Giao Châu đều rúng động. Nhất là cái tin chỉ trong vài ngày nghĩa quân đã tiêu diệt được nhiều căn cứ quân sự, trong đó có căn cứ lớn Tư Phố cùng với sự mất tích của viên Thái thú quận Cửu Chân là Tiết Kính Hàn đã làm quân Tàu Ngô càng khiếp đảm. Dân bản địa lâu nay đã bị quân Tàu Ngô áp bức, bóc lột đến tận xương tủy, họ phải cố nén nỗi uất hận mà sống, nay nghe được tin này, ở đâu cũng ngóng cổ chờ dịp hưởng ứng cuộc nổi dậy của Bà Vương.

Viên Thái thú quận Giao Chỉ là Lưu Ngang sợ quá, một mặt cho người hỏa tốc về Kiến Nghiệp cáo cấp xin viện binh, một mặt ra lệnh cho quân đội sở tại lo phòng thủ thật kỹ thành Long Biên. Viên Đô úy chỉ huy quân sự quận Giao Chỉ là Cao Liệt bàn với Thái thú Lưu Ngang:

-Chuyện Triệu Ẩu nổi dậy đánh úp căn cứ Tư Phố thật ra chỉ mới là tin đồn chứ chưa rõ hư thực thế nào. Ở Giao Chỉ lại nghe dân bản địa nhiều nơi rắp ranh nổi loạn. Tôi nghĩ dù sao chúng cũng chỉ là bọn quân ô hợp chưa mạnh lắm đâu. Thái thú nên để tôi cầm một đạo quân đi trừ diệt chúng tận gốc còn hơn là đợi chúng mạnh lên kéo về vây đánh trị sở Giao Chỉ lúc đó mình khó xoay xở lắm.

Lưu Ngang lo lắng lắc đầu:

-Không được đâu, quân nổi loạn uyển chuyển di động chứ có ở một chỗ nhất định đâu để ông có thể tìm tới mà đánh! Ông đem quân đi khỏi lỡ chúng nó tấn công Long Biên thì còn ai chống đỡ nổi? Long Biên mà mất mình sẽ mắc tội lớn thêm. Tôi đã cho người về Kiến Nghiệp xin triều đình cấp viện binh rồi. Trước sau viện binh cũng sẽ đến thôi, khi ấy ông đi dẹp chúng cũng không muộn!

Cao Liệt nài nỉ xin xuất quân mấy lần nữa nhưng Lưu Ngang vẫn nhất định không chịu. Vì vậy Cao Liệt bất mãn lắm. Nắm được cái tẩy của Lưu Ngang là vừa dốt nát vừa nhát gan nên Cao Liệt đã ngầm phóng đại những cái tin bất lợi cho Lưu Ngang nghe. Lưu Ngang cứ nghe toàn tin xấu hoảng sợ quá nên phát bệnh nằm liệt giường rồi qua đời.

*

Nói về Ngô chủ Tôn Quyền khi nhận được biểu cáo cấp của Thái thú Giao Chỉ liền cho họp triều thần để bàn việc đối phó. Tôn Quyền nói:

-Theo biểu cáo cấp của Thái thú quận Giao Chỉ là Lưu Ngang cho biết quận Cửu Chân đã bị Triệu Ẩu chiếm, Thái thú Tiết Kính Hàn đã bị mất tích, toàn cõi Giao Châu đều rúng động. Chư khanh có kế hoạch nào để dẹp đám giặc này không?

Lão tướng Đinh Phụng tâu:

-Giao Chỉ chỉ là một rẻo đất nhỏ nhoi, quân giặc lại chỉ là một bọn ô hợp do một người đàn bà cầm đầu thì đâu có gì đáng sợ? Thần nghĩ chẳng qua Tiết Kính Hàn vì chủ quan sơ suất mới gây nên nỗi thất bại như vậy. Bệ hạ chỉ cần hạ chiếu cho một viên tướng hạng trung đem một đạo quân nhỏ đến thay Tiết Kính Hàn để bình định một thời gian ngắn là xong. Nếu cần bệ hạ xuống chiếu cho Thái thú quận Giao Chỉ và Thái thú quận Nhật Nam làm ngoại viện tạo thanh thế cho y cũng đủ.

Thái phó Gia Cát Khác phản bác:

-Không dễ như thế đâu! Triệu Ẩu là một kẻ dị tướng dị hình, những kẻ này thường hành động cũng khác thường. Chỉ trong mấy ngày mà Triệu Ẩu đã giết được Mã Quyên, Đào Thành Lạc, Tiết Kính Hàn thì cái tài của Triệu Ẩu không phải vừa! Đưa một tướng tầm thường đi dẹp Triệu Ẩu không thể nào thành công được! Đừng khinh lỗ nhỏ, lỗ nhỏ cũng làm đắm thuyền. Quận Cửu Chân tuy nhỏ nhưng liên hệ đến toàn bộ Giao Châu. Khi mụt nhọt này làm độc thì cái họa của Đông Ngô không phải nhỏ. Tây Thục là đồng minh của Đông Ngô ta hiện đang bị viên hoạn quan Hoàng Hạo thao túng, Khương Duy ở ngoài bối rối không làm gì được. Từ nay ta khó trông cậy gì ở Tây Thục. Cái ung nhọt Cửu Chân không lo dứt sớm lỡ mai mốt đây Bắc Ngụy bất ngờ đánh Đông Ngô mà phía nam lại không được yên thì rắc rối lắm. Xin bệ hạ phải cử một tướng giỏi đi bình định Giao Châu ngay đừng để dây dưa nữa.

Ngô chủ Tôn Quyền nói:

-Quan Thái phó nói đúng ý trẫm lắm. Ta nghĩ trong trường hợp này Thái thú hai quận Nhật Nam và Giao Chỉ lo giữ mình cũng đã khó rồi làm sao có thể cứu quận Cửu Chân? Theo khanh ta nên chọn ai đi bình định Giao Châu?

Gia Cát Khác tâu:

-Đốc quân đô úy Lục Dận có thể gánh vác việc này!

Lúc bấy giờ Ngô chủ Tôn Quyền đã sáu mươi bảy tuổi, luôn nay đau mai ốm, trí óc không còn được sáng suốt như trước. Tôn Quyền lại đang gặp nhiều khó khăn về nội bộ gia đình. Trước kia ông đã từng lập con trưởng Tôn Đăng làm Thái tử nhưng rồi Đăng không may mất sớm, ông lại lập người con kế là Tôn Hòa. Tôn Hòa đã được nhiều trọng thần ủng hộ, trong đó có Lục Tốn, người đã đánh bại Thục chủ Lưu Bị để giải nguy cho nước Ngô hơn hai mươi năm trước. Bất ngờ con gái trưởng của Tôn Quyền là Kim công chúa xảy chuyện xích mích nặng với mẹ con Thái tử Tôn Hòa, công chúa bèn nhỏ to với cha nói xấu Tôn Hòa. Em của Tôn Hòa là Tôn Bá cũng nhân dịp muốn đoạt ngôi Thái tử của anh nên cũng toa rập với Kim công chúa công kích Tôn Hòa. Tôn Quyền tin lời muốn truất ngôi Tôn Hòa nhưng lại còn ngại mất lòng Lục Tốn đang giữ chức Thừa tướng kiêm lãnh Kinh Châu mục đóng quân ở Vũ Xương. Mới đây Lục Tốn bỗng lâm bệnh mà mất khiến Thái tử Tôn Hòa mất bớt một thế lực hậu thuẫn. Tuy vậy, Lục Tốn vẫn còn có người cháu là Lục Dận, cũng là một tướng văn võ kiêm toàn đang phò Thái tử Tôn Hòa. Thái tử Tôn Hòa và Lục Dận lại rất thân thiết với nhau. Tôn Quyền vẫn muốn đuổi Lục Dận ra ngoài để triệt thêm vây cánh của Tôn Hòa nhưng chưa tìm ra cớ. Nay nghe Gia Cát Khác tâu như vậy Tôn Quyền rất vừa lòng, ông nói:

-Khanh tính như vậy thật hợp ý trẫm.

Thế rồi Tôn Quyền triệu Lục Dận vào phán:

-Nay ở Giao Châu có một nữ dị nhân tên Triệu Ẩu vú dài ba thước, sức khỏe phi thường nổi lên chống lại triều đình. Hiện nay Triệu Ẩu đã chiếm quận Cửu Chân, các tướng bên đó không ai dẹp nổi. Trẫm nghĩ trong triều nay chỉ có khanh là đủ sức gánh vác trách nhiệm to lớn ấy. Khanh hãy vì trẫm mà ra sức một phen nữa! Nay trẫm phong cho khanh chức Thứ sử Giao Châu kiêm hiệu úy và sẽ cấp cho khanh tám ngàn sĩ tốt thiện chiến. Khanh hãy chuẩn bị lên đường càng sớm càng tốt, chớ phụ lòng trông đợi của trẫm!

Lục Dận quì xuống lạy tạ:

-Đa tạ bệ hạ đã tin tưởng mà giao phó cho hạ thần trọng trách đó. Hạ thần sẽ hết lòng lo bình định Giao Châu thật sớm để đền ơn bệ hạ.

Thế là Lục Dận lo chuẩn bị lên đường. Dận đem theo ba thuộc hạ thân tín là Đặng Tựu, Vệ Doãn và Kim Biên để giúp việc. Trên đường đi, Kim Biên hỏi Lục Dận:

-Tướng quân có thấy gì lạ trong việc hoàng thượng cử tướng quân đi Giao Châu lần này không? Giao Châu làm gì có giặc lớn đến nỗi phải cử một đại tướng với tám ngàn tinh binh đi đánh dẹp?

Lục Dận cười mà nói:

-Ta cũng nghĩ chẳng có gì trầm trọng đâu! Chẳng qua là Thái phó Gia Cát Khác muốn đẩy ta ra ngoài cõi thôi. Hoàng thượng cũng vậy. Người muốn truất ngôi Thái tử Tôn Hòa đã lâu nhưng vì có ta bên cạnh Thái tử nên người còn ngại. Nay phải đi Giao Châu ta rất lo cho số phận của Thái tử!

Khi vào địa giới Giao Châu, đi đến đâu Lục Dận cũng cho người kêu dân địa phương để thăm hỏi sự tình đến đó. Sau đó Dận cho đóng đại bản doanh gần thành Long Biên là thủ phủ quận Giao Chỉ. Lục Dận cho đại quân tạm nghỉ vài ngày để xem xét tình hình trước khi ra tay đánh dẹp Triệu Bà Vương.

Viên Đô úy Cao Liệt, tướng chỉ huy quân sự quận Giao Chỉ liền dẫn mấy viên quan văn võ sở tại đến bái yết Lục Dận. Dận hỏi:

-Lưu Thái thú ở đâu không đến?

Cao Liệt thưa:

-Bẩm Tướng quân, quan Thái thú lâm bệnh nặng nên đã qua đời. Hiện thi thể của quan Thái thú vẫn còn quàn tại quận phủ.

Lục Dận tỏ vẻ bực mình:

-Bệnh gì? Bệnh khiếp sợ quân khởi loạn của Triệu Ẩu phải không? Ta biết quá đi chứ! Còn ngươi, ngươi là tướng chỉ huy quân sự trong quận sao giặc đánh quận láng giềng lại không đem quân tiếp cứu? Đến nay giặc lại xâm phạm quận nhà ngươi lại không chịu đem quân đi đánh dẹp? Nhà nước phong chức tước, ban bổng lộc cho ngươi và nuôi quân để làm gì?

Cao Liệt bị Lục Dận quở trách sợ hãi thưa:

-Bẩm Tướng quân, quân sĩ ở đây không được nhiều nên Lưu Thái thú muốn giữ lại để bảo vệ thủ phủ Long Biên. Ông ta ngại nếu hạ quan xuất quân đánh đám giặc này thì các đám giặc khác có thể thừa dịp đánh úp thủ phủ. Hạ quan chỉ là cấp dưới đâu dám trái lệnh.

Lục Dận nghiêm giọng:

-Ngươi biết như thế nào về tình hình hiện tại hãy báo cáo trung thực cho ta nghe!

-Bẩm Tướng quân, hiện nay quân phản loạn đang hoành hành trên toàn cõi Cửu Chân. Thanh thế của Triệu Ẩu mỗi ngày một lừng lẫy và đang lan rộng sang quận Giao Chỉ. Dân bản quận nghe tin này cũng hưởng ứng lời kêu gọi của Triệu Ẩu, nổi lên khắp nơi. Cũng may tới nay chưa thấy đám nào gây dựng được lực lượng đáng kể. Hạ quan đã nhiều lần xin với Lưu Thái thú xuất quân tiêu diệt chúng trước khi chúng trở nên quá mạnh nhưng Lưu Thái thú cứ sợ mắc mưu điệu hổ ly sơn nên cứ cản trở mãi. Sau đó Lưu Thái thú lại lâm bệnh đột tử. Nay Tướng quân đến đây thật đúng lúc. Nếu Tướng quân cho phép, hạ quan xin tình nguyện xuất quân dẹp các mối loạn này!

Lục Dận bĩu môi:

-Được rồi, ngươi cứ túc trực đợi lệnh! Ta cũng biết Thái thú Lưu Ngang vốn là kẻ bất tài vô tướng chỉ nhờ biết nịnh hót mà nên danh phận. May cho nó chết rồi chứ nếu nó còn sống ta cũng trị tội thôi!

Lời phỉ báng của Lục Dận đối với Lưu Ngang kể ra cũng không quá đáng. Ngang vốn là kẻ ít học, trước kia cha Ngang là Lưu Ngạn nhờ Thứ sử Chu Phù là người cùng quê nâng đỡ cho ra làm quan. Sau này Lưu Ngạn lại đem cô em gái tuyệt đẹp của mình dâng cho viên Thứ sử Lữ Đại làm thiếp, vì vậy Lữ Đại vẫn coi Lưu Ngạn như người thân. Tới khi được lệnh triệu về Ngô, Lữ Đại đã cử Lưu Ngạn làm Thái thú quận Giao Chỉ. Khi Lưu Ngạn mất thì Lưu Ngang lên thay chức cha. Lưu Ngang là kẻ tham lam, tàn ác, chỉ biết vơ vét, bóc lột đến tận cùng nên dân chúng hết sức oán hận. Chính Lưu Ngang cũng biết điều ấy nên khi được tin Triệu Bà Vương khởi nghĩa đánh bại Tiết Kính Hàn y hoàn toàn mất tinh thần. Nỗi lo sợ bị dân bản xứ trả thù đã ám ảnh, dày vò Lưu Ngang không dứt. Vì thế không bao lâu Lưu Ngang đã phát bệnh mà qua đời.

Tuy chẳng quen biết hay oán thù gì với Lưu Ngang nhưng Lục Dận cũng rất bực bội về y. Chính tờ biểu tâu về tình hình Giao Chỉ của y đã khiến Ngô chủ Tôn Quyền có cớ để đẩy Lục Dận đến xứ sở xa xôi này và làm cho cái ngôi Thái tử của Tôn Hòa trở nên bấp bênh. Nhưng chuyện đâu còn đó, đã nhận lệnh đến đây dẹp giặc thì cứ lo dẹp giặc đã. Lục Dận nghĩ lực lượng của Triệu Ẩu bất quá chỉ là một đội quân ô hợp, bao giờ nó cũng hăng hái lúc đầu rồi sẽ xẹp xuống ngay! Tiết Kính Hàn bị thua chẳng qua vì y quá bất tài mà lại chủ quan thôi. Một quân đội mà thiếu huấn luyện, thiếu kỷ luật thì thật khó tồn tại lâu dài. Quân của ông từ xa mới tới còn đang mệt mỏi phải cho nghỉ ngơi, phải nắm vững tình hình giặc, phải rà soát kỹ địa hình địa vực trước khi ra trận mới cầm chắc thắng lợi!

Lục Dận đang nghiên cứu tình hình bỗng nhận được tin từ trung ương đưa sang: Ngô chủ Tôn Quyền đã truất ngôi Thái tử của Tôn Hòa và đày ra Trường Sa. Ngô chủ cũng giết luôn hoàng tử Tôn Bá và lập người con út là Tôn Lượng làm Thái tử. Thế là cái mộng làm phụ chính đại thần của Lục Dận bấy lâu bỗng tan thành mây khói!

Trong lúc Lục Dận đang buồn bực quân do thám lại về báo cho biết quân của Triệu Bà Vương đang tiến đến Thiên Quan. Lục Dận liền cho gọi Cao Liệt đến truyền lệnh:

-Ngươi nói trước đây ngươi muốn đi đánh dẹp Triệu Ẩu nhưng Lưu Ngang nhất định không cho phải không? Nay nghe Triệu Ẩu đã vượt sông Mã đang kéo quân đến Thiên Quan, ta cho ngươi đi đánh dẹp để lập công đấy.

Cao Liệt hăng hái thưa:

-Mạt tướng xin tuân lệnh.

Lục Dận lại hỏi:

-Ngươi cần ta cho bao nhiêu quân? Cần ta cho ai làm phó tướng không?

Cao Liệt tỏ ra rất tự tin:

-Mạt tướng sẽ đi cùng viên phó tướng của mình và chỉ xin sử dụng một ngàn rưỡi quân bản bộ cũng đủ.

Lục Dận hỏi:

-Với bấy nhiêu quân sĩ ngươi có tin chắc sẽ thắng trận không?

Cao Liệt trả lời không ngập ngừng:

-Nếu thất bại, mạt tướng xin dâng đầu tạ tội!

Lục Dận lại nói:

-Trong quân không đùa đâu! Ngươi có cần ta cho một cánh quân khác trợ lực không?

Cao Liệt một phần do lòng tự tin, một phần bực bội vì Lục Dận đã tỏ ra coi thường y nên trả lời giọng cương quyết:

-Thưa Thứ sử, khỏi cần!

-Được lắm! Ngươi về chuẩn bị để ra quân sớm. Chúc ngươi may mắn, ta chờ tin báo tiệp đây!

Thái độ tự tin của Cao Liệt làm Lục Dận tạm an tâm. Nhưng nghĩ đến tình hình chính trị ở trung ương, Lục Dận không sao khỏi lo lắng, buồn bực. Nếu Ngô chủ Tôn Quyền qua đời Thái tử Tôn Lượng đương nhiên sẽ nối ngôi, Gia Cát Khác đương nhiên trở thành phụ chính đại thần. Khi ấy Gia Cát Khác sẽ đối xử với ông ra sao? Câu hỏi đó đã làm Lục Dận ăn ngủ không yên.

Trong khi Lục Dận đang buồn phiền lo lắng về biến cố xảy ra ở trung ương thì Cao Liệt dẫn bại binh chạy về. Cao Liệt tự trói mình xin vào yết kiến Lục Dận xin chịu tội. Nỗi bực bội của Lục Dận đã gặp cơ hội để bộc phát, Lục Dận giận dữ hỏi:

-Ta đã hỏi ngươi liệu có chắc thắng được Triệu Ẩu không thì ngươi trả lời cương quyết lắm mà! Bây giờ ngươi thất trận làm mất hết nhuệ khí của quân ta, ta cứ theo quân luật mà xử thôi! Ngươi có điều gì cần nói nữa không?

Cao Liệt thưa:

-Bẩm Thứ sử, mạt tướng đã lầm lỡ để thua trận làm mất uy tín của triều đình. Tội ấy đã rõ đành xin chịu chết thôi. Nhưng mạt tướng xin báo để quan Thứ sử cùng các tướng biết Triệu Ẩu có một con voi trắng rất lợi hại. Nếu không trừ được con voi ấy thật khó mà thắng được Triệu Ẩu.

Lục Dận không thèm để ý đến lời Cao Liệt, quát bảo quân đao phủ dẫn y ra chém đầu ngay. Chém Cao Liệt xong Lục Dận nói:

-Bây giờ ta phải thân ra trận mới được!

Hai tướng Đặng Tựu và Vệ Doãn đồng thưa:

-Giết gà cần gì phải dùng đến đao mổ trâu? Sá gì một mụ đàn bà man di mà quan Thứ sử phải nhọc sức? Xin để chúng tôi đi bắt mụ ấy về cho!

Lục Dận nói:

-Hai ông đã muốn vậy ta cũng chiều ý. Ta sẽ cấp cho hai ông mỗi người một ngàn quân. Nhưng phải nhớ mụ đàn bà man di này không phải tầm thường đâu, hai ông phải cẩn thận lắm mới được!

-Chúng tôi xin tuân mạng.

Hôm sau hai tướng Đặng Tựu và Vệ Doãn hăng hái kéo quân ra đi. Không ngờ chỉ mười ngày sau Vệ Doãn cũng chỉ dẫn được một số bại binh trở về yết kiến Lục Dận xin chịu tội. Lục Dận kinh ngạc hỏi:

-Hai tướng cũng thua nữa à? Vậy thì Đặng Tựu đâu rồi?

Vệ Doãn thưa:

-Thưa, Đặng tướng quân đã mất tích trong đám loạn quân. Mụ đàn bà đó cỡi trên đầu con voi để chỉ huy. Quân giặc mạnh mẽ dữ tợn quá mạt tướng không đánh nổi. Bên cạnh Triệu Ẩu lại có hai viên nữ tướng trẻ cũng chiến đấu dữ như những cọp cái. Vì vậy mạt tướng xin về đây để chịu chết!

Lục Dận không bắt tội mà lại ân cần hỏi han về trận chiến đã xảy ra như thế nào rồi than:

-Triệu Ẩu đánh trận dữ như vậy các ngươi thua cũng phải. Đáng tiếc là trong lúc quá bực bội trong lòng ta đã giết oan Cao Liệt! Thôi, ngươi cứ về trại nghỉ ngơi đợi lập công chuộc tội!

Nghĩa quân đã thắng trận liên tiếp nên Triệu Bà Vương càng hăng hái mở rộng vùng hoạt động. Trước khí thế của nghĩa quân, Lục Dận đành ra lệnh chia quân phòng thủ các nơi hiểm yếu cốt bảo toàn lực lượng để chờ thời cơ.

Thấy tình hình mỗi ngày mỗi nguy cấp hơn, Lục Dận lo sợ vô cùng. Ông chỉ còn chút hi vọng mong manh ở hoạt động gián điệp của viên mạc tân Kim Biên.

*

Từ khi mới đến Giao Châu Lục Dận đã cử viên mạc tân Kim Biên bí mật thành lập một đội quân đặc biệt hoạt động trong bóng tối. Đội quân này được huấn luyện nghiệp vụ cấp tốc rồi cho bủa ra khắp nơi, nhất là các vùng nghĩa quân đã chiếm được để dò xét tình hình, móc nối mua chuộc các thổ hào, các tay chỉ huy quân sự để lủng đoạn nội bộ hầu làm suy giảm ý chí chiến đấu của nghĩa quân. Kim Biên đã rất khổ công và đã chi phí quá nhiều trong công tác này. Chỉ vì dân bản xứ sau một thời gian quá lâu bị áp bức tàn tệ, lòng thù hận quân xâm lăng quá đậm, tinh thần độc lập tự chủ trỗi dậy quá cao nên Kim Biên rất khó hoạt động. Thành quả Kim Biên thu đạt được quá khiêm tốn đã khiến Lục Dận thất vọng lắm.

Trong khi Lục Dận đang lo bấn ruột thì Ngô chủ Tôn Quyền lại cử người cháu là Tôn Lâm sang Giao Châu xem xét tình hình. Lục Dận vô cùng bối rối vì chưa tạo được chiến công nào để báo cáo cả. Tôn Lâm lại ỡm ờ cho Lục Dận biết ý của Ngô chủ nếu thấy khả năng Lục Dận không dẹp nổi giặc Cửu Chân sẽ cho lão tướng Đinh Phụng sang thay. Tin này đã làm Lục Dận càng lo sợ thêm. Lục Dận biết Thái phó Gia Cát Khác là một tay rất độc hiểm, tàn nhẫn. Nếu thất bại trong việc dẹp loạn mà phải triệu về kinh ông làm sao sống yên ổn dưới tay Gia Cát Khác được? Vì vậy Lục Dận đã tìm mọi cách để mua chuộc Tôn Lâm. Khi Tôn Lâm sắp hồi triều, Lục Dận đã nghĩ ra một kế để tạo lòng tin với triều đình, ông nói với Tôn Lâm:

-Xin ông trình bày rõ với hoàng thượng: Các Thái thú hai quận trước đây đều quá bất tài nên để giặc phát triển lớn mạnh và lộng hành quá. Chúng vừa chiến thắng liên tiếp nên khí thế còn quá hăng. Tôi đã đánh thử vài trận, kết quả tuy bất lợi nhưng tôi đã cho người xâm nhập được vào nội bộ của giặc để sẵn sàng làm nội ứng. Bây giờ ta cứ tạm cố thủ để bảo toàn lực lượng đã. Chỉ nay mai tôi sẽ đánh một trận là giặc tan ngay!

Tôn Lâm nói:

-Vâng, tôi sẽ báo lại với Ngô chủ như lời Thứ sử đã nói.

Tuy Lục Dận đã lo quà cáp hậu hỉ cho sứ giả và chính sứ giả cũng hứa sẽ nói tốt về Lục Dận trước mặt Ngô chủ Tôn Quyền nhưng khi sứ giả đi rồi trong lòng Lục Dận lúc nào cũng nóng như lửa đốt.

 

 

CHƯƠNG 19

 

Sau khi tiễn sứ giả Tôn Tuấn về triều xong, Lục Dận lập tức triệu tập những thuộc hạ thân tín lại để bàn luận kế hoạch đánh dẹp Triệu Bà Vương. Tướng Vệ Doãn thưa:

-Mạt tướng đánh giặc đã lâu ngày chưa gặp đám giặc nào khó trị như đám giặc này. Vừa rồi nghe Thứ sử nói với sứ giả đã có kế hoạch cho người xâm nhập nội bộ quân giặc để sẵn sàng làm nội ứng, chỉ cần đánh một trận là giặc sẽ tan, mạt tướng mừng lắm. Mạt tướng đang nôn nóng đợi ngày lập công để chuộc tội. Xin Thứ sử cho biết khi nào ta có thể ra quân?

Lục Dận lộ vẻ âu lo, thành thật nói:

-Ta nói với sứ giả như vậy chẳng qua chỉ là một cách trì hoãn áp lực của triều đình thôi. Thật tình tới giờ này ta vẫn chưa có một kế hoạch chính thức nào để trị đám giặc ấy. Chúng phát triển quá nhanh lại chiến đấu quá dũng cảm làm quân ta thua liên tiếp, nhụt hết cả nhuệ khí. Theo lời báo của các tướng, đáng ngại nhất là con voi trắng một ngà Triệu Ẩu cỡi. Nó tiến nhanh như chớp và lại rất hung dữ. Da nó dày và cứng như sắt giáo đâm không thủng tên bắn không xuyên được. Vì thế quân ta coi con voi ấy như thần chết, cứ thấy mặt nó là mất hết tinh thần. Mỗi lần ra quân Triệu Ẩu lại thường cỡi đầu voi đi trước, quân sĩ lại nương theo voi mà tiến. Tả hữu Triệu Ẩu lại có hai viên nữ tướng cũng chiến đấu dũng mãnh như hai con cọp cái. Vì vậy quân ta thật khó chiến đấu trực diện với chúng. Các ông có cách gì để trừ khử con voi ấy không?

Vệ Doãn thưa:

-Muốn diệt con voi ấy khó lắm. Chính tôi đã cho bắn cả tên tẩm thuốc độc và đã thấy rõ hai mũi tên găm vào má nó rồi, nhưng hình như trong quân của chúng có thầy thuốc giỏi nên ngay hôm sau vẫn thấy con voi ấy ra trận như thường. Phải đào hầm sập để dụ cho nó sa vào hầm rồi dùng phục binh để diệt may ra thành công!

Lục Dận trầm ngâm giây lát rồi nói:

-Chính Triệu Ẩu cỡi con voi ấy, dễ gì dụ nó sập hầm? Vả lại, muốn thực hiện kế ấy phải mất nhiều công phu lắm! Trong khi đó việc ta lại quá gấp, khó trì hoãn thêm nữa!

Rồi Lục Dận quay sang viên mạc tân Kim Biên:

-Công việc tôi giao cho ông chưa thấy kết quả gì mà triều đình đã rấp ranh cử người sang thay tôi rồi đó. Nay ông đã thu thập được tin tức gì quan trọng có thể khai thác lập mưu kế để đánh bại chúng chưa? Nếu không, công lao của chúng ta thành công cốc mất!

Kim Biên thưa:

-Việc mua chuộc, lôi kéo các thủ lãnh của giặc chưa có kết quả nào đáng kể. Thanh thế của Triệu Ẩu lớn quá nên chúng còn ngần ngại không dám phản. Tuy vậy, mới đây thuộc hạ có thu lượm được vài tin tức nghe hơi lạ tai nhưng xét kỹ thấy cũng có lý, xin trình để minh công xét định. Nếu những tin tức này là đúng, ta có thể khai thác để đánh bại Triệu Ẩu!

Ánh mắt Lục Dận ngời lên một chút:

-Có tin tức lạ ra sao hãy nói ngay ta nghe!

Kim Biên nói:

-Tôi nghe mỗi lần ra trận Triệu Ẩu lại luôn cỡi voi đi đầu. Hai viên tướng tả hữu của Triệu Ẩu là Hướng Dương và Hải Đường đều là hạng nữ lưu anh kiệt. Những người này chiến đấu quá dũng cảm nên chư tướng và quân sĩ của họ cũng trở nên dũng cảm cả. Đó là cái ưu thế của giặc mà chúng ta rất khó chế ngự. Tuy nhiên, tôi cũng nghe Triệu Ẩu là người đầy thánh tính, tinh khiết, rất úy kỵ sự ô trọc, uế tạp. Chứng này tục gọi là “ái khiết úy ô”. Đây là điểm cao quí của con người nhưng lại là một nhược điểm khi rơi vào cõi thô tục bợn nhơ. Minh công nên thử tuyển lựa vài trăm quân cảm tử khỏe mạnh, ban thưởng cho chúng thật hậu để mua lòng rồi sai chúng ra trận đánh nhau với quân Triệu Ẩu. Điều quan trọng là đội quân này khi ra trận phải lột hết quần áo, trần truồng như nhộng, một tay cầm mã tấu để chém giết, một tay cầm mộc để ngăn đỡ khí giới giặc. Triệu Ẩu ra trận thường đi đầu, nếu gặp phải đội quân kỳ quái này tất phải sượng sùng rúng động cả tâm can còn ý chí đâu mà chiến đấu? Chắc chắn cả hai viên nữ tướng Hướng Dương và Hải Đường cũng chẳng khác hơn được! Triệu Ẩu mà rút lui tất nhiên hàng ngũ giặc phải rối loạn ngay! Khi đó ta chỉ việc thúc quân đánh dồn thế nào cũng thắng lớn! Minh công nghĩ có nên thực hiện kế này không?

Lục Dận nghe Kim Biên nói xong sắc mặt bỗng vui hẳn giây lát rồi lại xìu xuống như cũ, ông ta hỏi:

-Triệu Ẩu là người kiên cường sắt đá, lỡ mụ ta không bị dị ứng bởi sự uế tạp thô tục ấy thì sao?

Kim Biên thản nhiên đáp:

-Gặp trường hợp đó bất quá ta hi sinh đám quân sĩ ấy rồi lo toan kế khác vậy! Minh công muốn việc mình nên thì tiếc chi mấy trăm tên lính? Cứ thử đi rồi mới biết đúng hay không chứ!

Lục Dận trầm ngâm:

-Cái mưu kế ấy thấy nó kỳ quái lắm. Tin tức thu được có vẻ mơ hồ quá mà mình vội thực hiện, lỡ việc không nên lại trở thành trò cười cho thiên hạ. Khi ấy danh tiếng của ta sẽ tan nát mất! Không chừng còn bị triều đình buộc tội thí quân vô ích nữa.

Kim Biên cố thuyết phục Lục Dận:

-Trong giờ phút tử sinh này sao minh công còn dè dặt đến thế? Người đưa tin tức này hiện còn ở nhà thuộc hạ, minh công có muốn gọi y vào để hỏi cho chính xác không?

Lục Dận nói:

-Được. Cứ gọi nó vào đây ta hỏi thử!

Một lát sau người đưa tin được dẫn vào yết kiến Lục Dận. Kim Biên dặn y:

-Ngươi hãy trình bày tin tức ngươi đã thu lượm được thật rõ ràng cho quan Thứ sử nghe đi.

Lục Dận nhỏ nhẹ hỏi người đưa tin:

-Có phải chính ngươi dò biết được tin Triệu Ẩu là người “ái khiết úy ô” không?

Tên đưa tin thưa:

-Bẩm quan lớn, chính con dò biết được tin ấy.

Lục Dận lại hỏi:

-Ngươi dò biết tin ấy từ đâu? Nguồn tin ấy có được phổ biến rộng không? Có gì để làm chứng cớ Triệu Ẩu là người ái khiết úy ô không?

Tên đưa tin thưa:

-Bẩm quan lớn, con đã về tận làng Hương Vân và dò hỏi chính người dân làng ấy. Theo họ kể thì thuở nhỏ Triệu Ẩu đã mấy lần bị ngất xỉu khi thấy đàn ông lõa thể.

Lục Dận sáng mắt lên hỏi lại:

-Chính tai ngươi nghe bọn chúng kể như vậy sao?

Tên đưa tin quả quyết:

-Bẩm, con đâu dám nói dối với quan lớn!

Lục Dận vui mừng thưởng cho người đưa tin rất hậu rồi cho lui. Sau đó ông quay sang Kim Biên nói:

-Bởi trước đây ông nói chưa rõ ràng nên ta chưa dám quyết định. Bây giờ thì ta quyết dùng kế của ông.

Kim Biên vui mừng thưa:

-Muốn chắc ăn, trước khi thi hành mưu kế này phải tuyệt đối giữ bí mật. Nếu cơ mưu tiết lộ để chúng đề phòng là hỏng việc mất.Điều khó khăn là phải giấu nhẹm đội quân lõa thể cảm tử này thật kỹ. Tới khi nào biết chắc sẽ gặp mặt Triệu Ẩu mới được tung ra.

Lục Dận cười ha hả:

-Việc giữ bí mật không khó đâu. Thật là một kỳ mưu!

Thế rồi Lục Dận cho tuyển hơn ba trăm quân sĩ tình nguyện để thực hiện mưu kế của Kim Biên. Tuyển xong, Lục Dận cho gọi Vệ Doãn đến bảo:

-Tình thế đã quá gấp rút. Ngô chủ có thể cách chức ta bất cứ lúc nào. Tương lai thầy trò ta vinh hay nhục đều do một mưu kế này. Vậy ông nên vì ta huấn luyện gấp đội quân này thật thuần thục. Ông phải tập cho chúng thế này …, thế này… Ta đã ban phát ân huệ cho chúng rất hậu, ông khỏi lo về mặt đó. Thực hiện kế này mà thành không những lỗi trước của ông được xóa bỏ mà còn được thăng chức tước nữa! Mọi sự thành bại của ta phần lớn trông cậy vào ông cảđấy nhé!

Vệ Doãn cũng lộ vẻ hân hoan nói:

-Mạt tướng xin hết lòng thi hành phận sự.

Từ hôm đó Vệ Doãn ngày đêm đều chuyên chú vào việc huấn luyện cho đội quân cảm tử đặc biệt để chờ ngày ra trận.

*

Mặc dù Thứ sử Lục Dận đã ra lệnh cho các căn cứ quân sự địa phương phải gắng cố thủ để chờ quân thiên triều phản công, nhưng trước khí thế dũng mãnh của nghĩa quân, nhiều nơi quan quân quá khiếp sợ đã phải đầu hàng. Tình thế biến chuyển tưởng chừng như không bao lâu nữa toàn cõi Giao Châu sẽ trở thành một xứ độc lập.

Tại các vùng Hoa Lư, Cổ Lộng, nghĩa quân tiến đến đâu quân Tàu Ngô rút chạy đến đó. Các đám bại binh hầu hết đổ về cố thủ căn cứ Long Hưng, một căn cứ được coi như cửa ngõ để vào thủ phủ Long Biên. Nếu nghĩa quân chiếm được Long Hưng coi như Long Biên đã nằm trong tầm vói. Với lòng tin nghĩa quân đang trên đà thắng thế và quân Tàu Ngô đang mất tinh thần, Triệu Bà Vương quyết định phải dứt điểm căn cứ này.

Không ngờ Lục Dận đã dàn dựng sẵn một cái bẫy sập nơi đây để chờ đợi Triệu Bà Vương.

Khi nghĩa quân tiến đến căn cứ Long Hưng, quân Tàu Ngô ở đó không co cụm vào căn cứ để cố thủ hay bỏ chạy như những nơi khác mà lại tiến ra khá xa căn cứ dàn trận để chống lại.

Hôm ấy, cũng như những lần ra trận khác, thấy quân Tàu Ngô ra mặt đối kháng, Triệu Bà Vương thúc con voi đang cỡi hăng hái xông vào trận trước. Hai vị nữ tướng tả hữu Triệu Bà Vương là Hướng Dương và Hải Đường cũng cỡi ngựa dẫn đầu hai cánh quân thiện chiến tiến sát bên voi. Khi quân đôi bên giáp mặt chưa kịp giao chiến thì đội tiền quân của Lục Dận bất ngờ dạt nhanh ra hai bên nhường chỗ cho đội quân lõa thể tiến lên. Sự xuất hiện đột ngột của đội quân lõa lồ quái đản này đã làm cho nghĩa quân ngơ ngác, sững sờ. Nhiều người hô lên:

-Yêu thuật! Coi chừng yêu thuật!

Nhiều người khác lại kêu lên:

-Quỉ hiện hình! Quỉ hiện hình!

Trong lúc quá bất ngờ phải chạm mặt với đội quân lõa lồ, Triệu Bà Vương hổ thẹn quá hét lên một tiếng rồi vội bưng mặt lại. Tâm thần Bà Vương bỗng rối loạn cả lên. Bao nhiêu tính tự chủ trong Bà Vương đột nhiên biến mất. Bà Vương quay voi lại bỏ chạy. Cả hai nữ tướng Hướng Dương và Hải Đường cũng hổ thẹn quay ngựa bỏ chạy theo Bà Vương. Ba vị tướng quân Trần Vân, Ngô Quân và Lý Huấn không đủ sức trấn an đám nghĩa quân đang hoang mang, bối rối khi thấy Triệu Bà Vương rút chạy. Quân Tàu Ngô đắc thế đuổi tràn tha hồ chém giết. Nghĩa quân thua chạy tan tác. Thứ sử Lục Dận đã ở sẵn trong căn cứ Long Hưng không bỏ lỡ thời cơ tung quân ra nhiều hướng ráo riết đuổi đánh.

Quân Tàu Ngô thừa thắng tiến như vũ bão. Chỉ trong mấy ngày quân Tàu Ngô đã lấy lại hết phần đất thuộc quận Giao Chỉ mà nghĩa quân đã chiếm được trước đó. Số nghĩa quân của Triệu Bà Vương thoát được một phần lẫn trốn vào dân chúng, phần lớn cố chạy về căn cứ Bồ Điền để cố thủ.

Riêng Triệu Bà Vương sau khi truyền lệnh rút quân, Bà hoàn toàn không còn tự chủ được mình nữa. Trông Bà Vương như một kẻ vô hồn. Bà chỉ kịp trở lại ngồi ở bành voi chính rồi chìm vào im lặng. Tên nài Xuân Lộc thưa mấy lần để hỏi lệnh nhưng Bà vẫn không trả lời khiến Xuân Lộc lúng túng không biết sẽ cho voi đi hướng nào. Con voi trắng một ngà dường như cũng linh cảm được điều bất tường nên vẫn cứ một mực chạy tránh xa chốn giao tranh. Hai nữ tướng Hướng Dương và Hải Đường vẫn phóng ngựa theo sát chủ tướng đểđưa Bà ra khỏi nơi nguy hiểm.

Khi biết được mình đã thật sự ở nơi chốn an toàn Hướng Dương và Hải Đường mới hò voi lại rồi cùng kêu lớn:

-Bà Vương! Bà Vương! Chúng ta đã ra khỏi vòng nguy hiểm rồi, xin Bà Vương dừng lại tạm nghỉ đã!

Tới lúc đó Triệu Bà Vương mới như chợt tỉnh. Bà thẫn thờ hỏi:

-Lũ quỉ đã biến mất rồi ư? Ta cứ tưởng ta đã sa xuống chốn địa ngục! Không ngờ ta phải chịu một hình phạt nhục nhã cay đắng đến thế này!

Hướng Dương và Hải Đường đến đỡ Bà Vương xuống voi rồi cùng ngồi dưới một bóng cây tạm nghỉ. Tên nài Xuân Lộc lấy một mớ thức ăn nước uống mang theo trên voi cho ba người dùng nhưng cả ba cũng chỉ uống nước chứ chẳng ăn gì được. Tên nài Xuân Lộc bèn cho con voi cùng hai con ngựa gặm cỏ gần đó. Bà Vương buồn rầu hỏi Hải Đường và Hướng Dương:

-Hai em có rõ quân ta thiệt hại nhiều ít thế nào không?

Hải Đường nói đỡ:

-Dạ, quân ta tuy thất thế nhưng vẫn đang ra sức giao tranh. Chúng em cố theo bảo vệ Bà Vương nên cũng chưa rõ trận chiến đã ngã ngũ như thế nào.

Bà Vương than thở:

-Ta biết chắc trận này quân ta thiệt hại rất lớn. Không ngờ chính ta lại đưa đội quân từng chiến thắng lừng lẫy đến chỗ thảm bại thế này! Coi như trời đã chấm số ta rồi!

Hải Đường an ủi:

-Xin Bà Vương đừng bi lụy nữa. Lũ chó Tàu Ngô nó bày mưu đê tiện để hại ta nhưng bây giờ ta đã biết mưu ấy, chúng không còn giở trò ấy lại được nữa đâu. Chúng ta sẽ phục thù!

Hướng Dương cũng nói:

-Vì sự sống còn của dân tộc, xin Bà Vương trấn tĩnh tinh thần, giữ vững sức khỏe để lãnh đạo ba quân tiếp tục công cuộc cứu nước.

Bà Vương lắc đầu kêu lớn:

-Trời ơi! Trời hại ta rồi! Ta biết từ nay ta không thể nào ra trận được nữa! Công cuộc cứu nước của ta đành bỏ dở thôi! Đáng hận thay cái bọn Tàu Ngô tham tàn! Ta biết ta lắm, ta đã thành kẻ bất lực! Trời hại ta rồi!

Nói được mấy tiếng đó rồi Bà Vương ngất đi. Hải Đường và Hướng Dương cố gắng thoa đắp thuốc men cho Bà Vương. Một hồi sau Bà Vương mới tỉnh lại, nói:

-Ta sắp đi theo anh Quốc Đạt của ta rồi.

Nói xong Bà Vương lại nhắm mắt thiêm thiếp. Hướng Dương nhìn Bà Vương rơi nước mắt than thở:

-Không ngờ một người ý khí can cường, võ nghệ cao siêu như chủ tướng lại có thể trở nên thế này! Ngón đòn của bọn Tàu Ngô độc ác thật! Quả là một nhát đâm xuyên suốt tâm khảm Bà Vương!

Hải Đường nói:

-Bây giờ tốt nhất chúng ta hãy phò chủ tướng về Bồ Điền để Bà tĩnh dưỡng cho qua cơn bệnh đã rồi chuyện gì tính sau!

Thế rồi hai nữ tướng Hải Đường và Hướng Dương đỡ Bà Vương lên bành voi để tiếp tục cuộc hành trình trở về căn cứ Bồ Điền. Vì Triệu Bà Vương đang bệnh, hai nữ tướng phải thay nhau ngồi voi gần Bà để chăm sóc. Trong suốt quãng đường từ đó về tới Bồ Điền, Bà Vương luôn ở trong trạng thái mê man đã làm hai nữ tướng hết sức lo ngại.

 

 

CHƯƠNG 20

 

Khi được hai nữ tướng phò về đến căn cứ Bồ Điền, Triệu Bà Vương vẫn còn ở trong trạng thái hôn mê. Mấy vị thầy thuốc quanh vùng liền được mời đến để lo việc chạy chữa. Bệnh Bà Vương có giảm nhưng rất chậm. Trong cơn mê Bà Vương cứ luôn miệng mắng chửi bọn Tàu Ngô gian ác bẩn thỉu. Hai nữ tướng Hải Đường và Hướng Dương phải thay nhau săn sóc cho Bà. Một vị thầy thuốc bảo:

-Uất khí trong người bệnh xông lên quá mạnh, nhất thời khó mà chế ngự được. Phải chữa từ từ, phải có người biết dùng lời dịu ngọt để vuốt ve, an ủi làm cho bệnh nhân cảm thấy an bình, thoải mái bệnh mới dễ thuyên giảm. Kỵ nhất là đừng gợi đến những chuyện không vui làm người bệnh có thể bị khích động.

Khi bốc thuốc và dặn dò hai nữ tướng về cách thức sử dụng, vị thầy thuốc này xúc động nói:

-Triệu Bà Vương là bậc anh thư siêu phàm, tôi vô cùng khâm phục. Nhị vị cô nương cũng là bậc nữ lưu anh kiệt hiếm hoi trên đời. Tôi có đứa con gái tên An Nhi mười lăm tuổi cũng quen việc thuốc thang, tôi muốn đưa nó vào đây trước giúp hai cô nương về việc thuốc thang, sau để nó học hỏi hai cô nương, nhị vị có ưng thuận không?

Hướng Dương đáp:

-Chúng tôi xin cám ơn thầy, nhưng việc này phải thỉnh ý Bà Vương chứ chúng tôi không thể tự quyết định.

Sau đó không thấy ai nhắc lại lời đề nghị của vị thầy thuốc nữa. Hải Đường và Hướng Dương tuân theo lời thầy thuốc, vừa chăm sóc thuốc thang vừa tìm cách khuyên nhủ, an ủi làm cho Bà Vương khuây khỏa. Họ giấu biệt chuyện nghĩa quân đã thua trận khắp nơi và đang co cụm về cố giữ lấy căn cứ Bồ Điền.

Sau khi dùng mưu kế của Kim Biên thắng lớn ở trận Long Hưng, Lục Dận đã triệt để khai thác cái thế đánh chẻ tre, dốc toàn quân đánh như vũ bão vào các đồn lũy của nghĩa quân. Để làm cho Triệu Bà Vương và hai nữ tướng Hải Đường, Hướng Dương không dám xuất trận, Lục Dận đã cho phép quân lính Tàu Ngô tự do lõa lồ khi lâm chiến. Bọn lính Tàu Ngô được thể bắt chước nhau cứ trần truồng mà ra trận ngày càng đông.

Nghĩa quân của Triệu Bà Vương sau trận thua ở căn cứ Long Hưng đã xuống tinh thần rất nhiều. Một số thủ lãnh nghĩa quân từng bị Kim Biên dùng tiền bạc, chức tước để dụ dỗ, mua chuộc trước còn dùng dằng chưa dứt khoát, nay thấy Triệu Bà Vương đã thất thế, liền trở mặt quay về hợp tác với Lục Dận, dắt đường cho quân Tàu Ngô đánh lại nghĩa quân. Những đơn vị nghĩa quân trung thành hoàn toàn bị đẩy vào thế bị động, tan rã lần.

Chẳng bao lâu sau Lục Dận đã tập trung trên năm ngàn quân về bao vây căn cứ Bồ Điền. Biết Triệu Bà Vương rất được lòng nghĩa quân, bên cạnh Bà lại còn nhiều dũng tướng sẵn sàng liều chết chống giữ nên Lục Dận không muốn thí quân. Ông ta chủ trương cứ bao vây căn cứ thật kỹ cho đến khi trong căn cứ cạn lương chắc chắn nghĩa quân sẽ tự rối loạn. Ông ta biết lúc đó không cần đánh ông ta cũng sẽ thắng dễ dàng.

Thấy vòng vây quân Tàu Ngô ngày càng xiết chặt, các tướng trong căn cứ nhiều lần bất ngờ đem quân đánh ra nhưng không lần nào thành công. Quân Tàu Ngô thấy thế càng dể ngươi nên hàng ngày chúng hay rủ nhau lõa thể nằm lăn lóc chung quanh căn cứ để khiêu khích. Tướng sĩ cũng như quân lính bên trong thấy vậy đều uất giận thấu xương nhưng đành phải nhịn nhục.

Tình thế nghĩa quân đã nguy ngập đến vậy mà Triệu Bà Vương vẫn không hề hay biết. Buổi sáng ấy Triệu Bà Vương bỗng tỉnh táo hỏi hai nữ tướng Hải Đường và Hướng Dương:

-Sau khi thua trận ở căn cứ Long Hưng chắc hẳn quân ta phải rút về quận Cửu Chân?

Nữ tướng Hải Đường đáp:

-Thưa đúng. Quân ta phải rút về giữ quận Cửu Chân!

Bà Vương lại hỏi:

-Bọn Tàu Ngô không đánh Cửu Chân sao?

Hải Đường mau miệng:

-Thưa có đánh, nhưng quân ta đã cầm chân được chúng!

Bà Vương có vẻ mừng, hỏi lại:

-Chúng còn dùng cái trò đê tiện như trước đây không?

-Thưa không!

-Thế bây giờ ta đang ở đâu đây?

-Thưa, ở căn cứ Bồ Điền!

-Ở Bồ Điền thì yên tâm đấy. Nhưng bên ngoài chắc các tướng vất vả lắm. Các vị ấy tuy là đàn ông nhưng võ nghệ không thể so bì với hai em được. Ta nhớ ông thầy thuốc có nói muốn cho đứa con gái An Nhi vào đây để săn sóc ta phải không? Nay bệnh ta đã khá rồi, hãy cho An Nhi vào đây săn sóc ta đi! Hai em nên ra ngoài giúp các tướng một tay!

Hai nữ tướng đều bối rối không biết trả lời ra sao. May lúc đó vị thầy thuốc cũng vừa đến nên cả hai vội lảng ra để thầy thăm bệnh. Có lẽ lần này Bà Vương nói chuyện hơi lâu nên mệt người. Khi thầy thuốc khám mạch cho Bà xong thì Bà cũng rơi trở lại giấc ngủ mê man. Vị thầy thuốc nói với hai nữ tướng:

-Uất khí trong người Bà Vương vẫn còn xung quá. Bệnh có thuyên giảm nhưng vẫn chưa thoát ra khỏi tình trạng nguy hiểm. Nhớ phải tuyệt đối giữ gìn đừng để Bà Vương phải lo sợ, buồn bực hay nổi giận.

Vị thầy thuốc vừa đi khỏi, Hải Đường rớm nước mắt nói với Hướng Dương:

-Tội nghiệp Bà Vương! Vì Bà Vương quá tinh khiết, đầy thánh tính, không chịu nổi sự bợn nhơ nên mới ra nông nỗi này! Mình vẫn mong Bà Vương chóng bình phục để cứu vãn tình thế, nhưng bây giờ bệnh Bà Vương vẫn chưa giảm mà vòng vây căn cứ Bồ Điền ngày càng xiết chặt thật nguy quá. Cứ theo đà này trước sau chúng ta cũng chết hết vì bọn Tàu Ngô thôi! Khổ nỗi bọn Tàu Ngô vẫn tiếp tục áp dụng cái trò đê tiện bỉ ổi đó giữa mặt trận khiến dù Bà Vương có lành bệnh chắc cũng phải bó tay. Tôi thấy cần phải chấm dứt cảnh đó mới được! Hôm nay tôi quyết liều mình để trừ những tên dâm ô bẩn thỉu ấy một lần cho chúng chừa. Chị gắng ở lại bảo vệ Bà Vương nhé!

Hướng Dương xúc động nói:

-Chị đã quyết hi sinh như vậy lẽ nào tôi lại không? Để tôi giúp chị một tay! Hai ta phải hợp sức với nhau liều chết trừ tiệt một lần không cho một tên Tàu Ngô nào còn dám giở cái trò bỉ ổi ấy ra nữa! Mình phải nhờ An Nhi vào đây săn sóc Bà Vương thay chúng ta mới được!

Hải Đường khẩn khoản giải thích:

-Không nên, chị có việc khác! Bà Vương rất cần một người bảo vệ trong những giờ phút nghiêm trọng này. Ngoài chị ra không ai có thể giúp Bà Vương được đâu! Chị không thể khinh xuất để Bà Vương chịu nhục thêm một lần nữa! Tôi đi đây!

Không để Hướng Dương kịp nói thêm, Hải Đường mặc áo giáp nhảy lên ngựa phóng ra ngoài đi tìm tướng Ngô Quân. Hướng Dương chỉ còn biết nói vói theo:

-Hải Đường, chị đã quyết định vậy thì chị cứ đi! Tôi sẽ bảo vệ Bà Vương tới cùng! Chúc chị thành công!

Thấy Hải Đường cỡi ngựa mặc giáp đến tìm mình, Ngô Quân ngạc nhiên hỏi:

-Hiền muội định ra trận hay làm gì đấy?

Hải Đường buồn rầu nói:

-Em đến đây để từ giã anh. Bà Vương với em tình nghĩa thầy trò rất nặng. Nay thấy Bà Vương dở chết dở sống chỉ vì cái đòn nham hiểm bẩn thỉu của bọn Tàu Ngô, em không còn chịu được nữa! Em quyết liều thân để trừng trị những tên dâm tặc bẩn thỉu này. Nếu còn gặp lại thân mẫu của em, anh hãy xin người tha thứ cho em cái tội bất hiếu!

Nghe Hải Đường nói vậy Ngô Quân khen:

-Việc em định làm thật chính đáng, thật nghĩa khí! Anh hoàn toàn hoan nghênh. Nhưng hãy từ từ, anh sẽ giúp em một tay! Anh cũng rất đội ơn Bà Vương đã biến cải đời anh từ một tướng cướp núi trở thành một thủ lãnh nghĩa quân yêu nước! Anh cũng rất căm hận bọn Tàu Ngô đã dùng một đòn quá bẩn thỉu để hạ Bà Vương. Chúng ta phải hợp sức rửa nhục cho Bà Vương! Phải tàn sát cho hết những tên Tàu Ngô lõa lồ bẩn thỉu để chúng chừa hẳn cái thói khốn nạn ấy! Uất hận quá rồi, đằng nào cũng chết là cùng! Chúng ta phải hi sinh trước người khác mới bắt chước hi sinh theo.

Hải Đường tươi nét mặt:

-Cám ơn anh. Vậy là em không đến nỗi cô đơn!

Ngô Quân nói với đám nghĩa quân dưới quyền:

-Hôm nay cô nương Hải Đường đã quyết lòng liều chết giết bọn Tàu Ngô để đền ơn Triệu Bà Vương, để đáp nghĩa với non sông, dân tộc! Việc làm này đầy nghĩa khí, rất chính đáng nên ta cũng tình nguyện theo giúp cô nương một tay. Có ai chịu đi theo chúng ta không?

Ngô Quân hỏi đi hỏi lai ba lần. Ban đầu có hơn hai mươi nghĩa quân tình nguyện cùng ra trận. Sau đó con số dần tăng tới hai mươi chín người. Khi thấy không còn ai tình nguyện nữa Ngô Quân liền tập họp nhóm này lại, sai đầu bếp dọn cho họ bữa cơm cuối cùng. Nhân dịp này Hải Đường xin phép Ngô Quân nói với họ đôi lời:

-Thưa các anh em, con người ở đời ai cũng phải qua một lần chết. Hơn thua nhau là ý nghĩa của mỗi cái chết. Hiện nay vòng đai của bọn Tàu Ngô quanh căn cứ Bồ Điền này mỗi ngày mỗi xiết chặt hơn. Vì lương thực trong căn cứ có hạn, nếu cứ cố thủ mãi, dù chúng ta không chết vì gươm đao của giặc thì cũng sẽ chết vì đói. Vậy tại sao chúng ta không chọn một cái chết có ý nghĩa? Triệu Bà Vương là người thầy, người ơn đã dẫn dắt chúng ta từ chỗ tối tăm đến chỗ sáng sủa, đã vạch rõ cho chúng ta thấy lý tưởng của cuộc sống như thế nào. Nay Bà Vương vì việc nước mà mắc phải nạn lớn chúng ta đâu có thể làm ngơ? Chúng ta phải đền đáp tấm ân tình lớn lao của Bà Vương. Hôm nay chúng ta là những chiến sĩ quyết tử, phải diệt trừ cho được bọn lính Tàu Ngô dâm đãng bẩn thỉu. Với những tên giặc khác ta có thể bỏ qua nhưng những tên cố tình đưa hình hài lõa lồ ra trận ta phải giết kỳ hết! Có như vậy bọn chúng mới khiếp sợ mà chừa hẳn cái thói dơ bẩn đó. Hôm nay chúng ta ra trận chỉ có mục đích diệt quân Tàu Ngô để đáp ơn Bà Vương! Các anh em có đồng ý như vậy không?

Đám nghĩa quân cảm tử đồng loạt hô lớn:

-Diệt quân Tàu Ngô, đáp ơn Bà Vương!

-Diệt quân Tàu Ngô, đáp ơn Bà Vương!

-Diệt quân Tàu Ngô, đáp ơn Bà Vương!

Tiếp đó Ngô Quân sai mở kho chiến cụ cho những chiến sĩ này lựa những chiếc áo giáp vừa ý nhất và những vũ khí sắc bén vừa tay để ra trận. Chuẩn bị xong Ngô Quân nói với người coi cửa thành:

-Chúng ta đi đây dù thắng hay bại cũng không có ai trở lại nữa. Ông mở cửa thành cho chúng ta ra xong phải lập tức đóng lại ngay đừng để bọn Tàu Ngô thừa thế lọt vào! Hãy truyền lệnh ta bảo quân sĩ phải gắng giữ thành lũy.

Thế rồi Ngô Quân cùng Hải Đường phóng ngựa đi trước, hai mươi chín chiến sĩ nối bước theo sau. Vì cuộc xuất phát của nghĩa quân quá bất ngờ, một số lính Tàu Ngô đang nằm chơi rải rác chưa kịp ngồi dậy đã bị Ngô Quân và Hải Đường giết tại chỗ. Hai người lại tiếp tục phóng ngựa như bay cứ tìm những tên thân thể trần truồng mà giết. Trong chốc lát mấy chục tên Tàu Ngô lõa thể đã đền tội. Mặc cho hàng trăm tên lính Tàu Ngô khác tỏa ra chống cự nhưng đám nghĩa quân cảm tử vẫn bất chấp, một mực tiếp tục truy diệt những tên lính lõa thể nào họ thấy được. Cuối cùng thì đội quân của tướng Ngô Quân bị vây gọn và bị tiêu diệt sau khi họ đã đổi được hơn hai trăm mạng lính Tàu Ngô trong đó hầu hết là lính lõa thể.

*

Trong căn cứ Bồ Điền dù mất hết hai thủ lãnh quan trọng và một số nghĩa quân nhưng cũng chẳng ai dám để tang công khai vì sợ Triệu Bà Vương biết. Khó ăn nói nhất là Hướng Dương mỗi khi Bà Vương hỏi đến Hải Đường.

Tình thế nghĩa quân ngày càng rối ren thêm. Lương thực trong căn cứ mỗi ngày mỗi cạn, quân sĩ phải giảm khẩu phần rất nhiều. Một số nghĩa quân chịu gian khổ không nổi sinh ra bệnh hoạn, một số khác lại tìm cách bỏ trốn ra ngoài.

Trong khi đó bệnh Triệu Bà Vương vẫn tiếp tục kéo dài. Một hôm hai tướng Trần Vân và Lý Huấn bí mật cho mời Hương Dương đến để bàn việc. Trần Vân nói:

-Sức khỏe của Bà Vương hiện giờ thế nào?

Hướng Dương đáp:

-Chưa được khá. Hằng ngày Bà Vương chỉ ngồi dậy được vài chập.

Trần Vân nói với giọng lo lắng:

-Tình thế trong căn cứ đã đến lúc bi quan nhất. Chúng ta có thể liều chết để đánh một trận sống chết với chúng nhưng còn Bà Vương đó biết làm sao? Hai chúng tôi đã bàn nhau không thể để Bà Vương bị nhục thêm một lần nữa. Cô nương cũng đồng ý điều đó chứ?

Hướng Dương rớm lệ gật đầu:

-Hai vị bàn như vậy là rất phải. Chúng ta không thể để Bà Vương bị nhục thêm một lần nữa. Nhưng vòng vây quân giặc dày đặc như vậy chúng ta làm sao đưa Bà Vương đi đâu được?

Trần Vân nói:

-Chúng tôi đã nghĩ ra cách. Chỉ cần cô nương đã đồng ý là có thể thực hiện được!

Hướng Dương như chợt nhớ ra điều gì, hỏi lại:

-Lúc này bọn chúng còn giở cái trò bẩn thỉu ấy ra nữa không?

Trần Vân nói:

-Không, từ khi xảy ra trận đánh cảm tử của Ngô Quân và cô nương Hải Đường không còn một tên nào dám bày cái trò bỉ ổi đó ra nữa!

-Thế cũng đỡ lo cho Bà Vương phần nào. Xin hai ông cho biết chúng ta sẽ phải hành động ra sao?

Lý Huấn giải thích:

-Tình thế đã bắt buộc chúng ta phải làm gấp việc này không thể diên trì. Cô nương phải giả vờ hẹn với Bà Vương một buổi đi chơi rừng. Khi Bà Vương đồng ý xong cô nương phải báo cho hai chúng tôi biết ngay để hành động. Chúng tôi sẽ chia quân hai đường đánh mạnh vào quân Tàu Ngô. Đương nhiên chúng phải dồn quân về để tiêu diệt chúng tôi. Như vậy là lực lượng của chúng trấn giữ mặt hướng ra núi Tùng sẽ thưa bớt. Đó là cơ hội để cô nương hộ tống Bà Vương thoát ra ngả này!

Hướng Dương rơi nước mắt, giọng uất nghẹn:

-Vậy là hai ông đành hi sinh trước?

Lý Huấn nói:

-Đừng lo cho chúng tôi. Miễn sao cho Bà Vương thoát khỏi tay chúng là chúng tôi mừng rồi! Cô nương gắng thuyết phục được Bà Vương sớm chừng nào tốt chừng nấy.

Hướng Dương thưa:

-Thưa vâng, tôi sẽ cố gắng.

*

Buổi chiều, sau khi cho Bà Vương uống thuốc xong Hướng Dương khen:

-Hôm nay trông Bà Vương có vẻ khỏe.

-Cũng khá hơn mấy hôm trước.

Hướng Dương làm ra vẻ tươi cười:

-Lâu nay không cỡi voi ra trận Bà Vương có buồn không?

-Làm sao không buồn được em? Ta rất mong được chóng khỏe để ra trận lắm chứ!

-Chắc con voi của Bà Vương nghỉ lâu ngày nó cũng buồn. Ngày mai Bà Vương ngự voi ra rừng chơi một vòng cho đỡ chán nhé!

Triệu Bà Vương lộ vẻ mừng nói:

-Ừ, cũng gắng đi thử một vòng xem sao!

Hướng Dương hớn hở nói:

-Vậy thì em chuẩn bị nhé. Ngày mai sau khi Bà Vương uống thuốc buổi sáng xong mình sẽ đi!

Triệu Bà Vương nói:

-Nếu có Hải Đường về cùng đi chắc vui hơn. Mấy ngày rồi không thấy mặt Hải Đường ta cũng nhớ nhớ.

Hướng Dương nói không ngập ngừng:

-Dạ, Hải Đường đang trấn giữ một vị trí khá quan trọng. Chị ấy không thể rời chỗ đó lâu được!

Khi đã định được ngày giờ hộ tống Bà Vương lên núi Tùng, Hướng Dương liền sai người báo cho hai tướng Trần Vân và Lý Huấn biết để phối hợp hành động.

Sáng hôm sau Hướng Dương đã chuẩn bị sẵn mọi thứ cho cuộc xuất hành. Khi được đỡ lên lưng voi, Bà Vương nhìn quanh rồi ngạc nhiên hỏi Hướng Dương đang cỡi ngựa đứng gần đó:

-Đi dạo một vòng cho vui thôi sao em chuẩn bị quân lính đội ngũ chỉnh tề như sắp ra trận vậy?

Hướng Dương cố giấu vẻ xúc động:

-Cũng cho ra vẻ một tí chứ thưa Bà Vương!

Giữa lúc ấy bỗng tiếng reo hò ở đâu vang lên, Bà Vương hỏi:

-Em nghe tiếng reo hò không? Hình như có chuyện gì?

Hướng Dương bình tĩnh đáp:

-Chắc là các tướng đang cho quân sĩ tập dượt đó!

Nói xong, Hướng Dương vung kiếm lên hô lớn:

-Xuất phát!

Tên nài Xuân Lộc nghe lệnh liền thúc voi bước tới. Hướng Dương cũng cho ngựa bước song song bên cạnh. Đội quân khoảng một trăm gươm giáo rỡ ràng vội rẽ làm hai hàng hộ tống hai bên. Đi được một quãng mọi người bỗng thấy một toán lính Tàu Ngô kéo ra chận đường. Hướng Dương quay lại đám quân nhà thét lớn:

-Để ta thanh toán bọn Tàu Ngô này cho! Anh em gắng đưa Bà Vương về núi Tùng!

Thế rồi Hướng Dương múa kiếm xông vào đám lính Tàu Ngô điên cuồng đâm chém. Con voi Bà Vương cỡi hình như cũng ngứa nghề rống lên một tiếng. Bọn giặc hoảng sợ tránh ra đổ dồn lại vây Hướng Dương. Thế là đoàn người kia cứ tiếp tục tiến về phía trước. Bà Vương thấy vậy ngạc nhiên kêu:

-Dừng lại! Sao không phụ với Hướng Dương giết giặc mà định bỏ đi đâu đây?

Khi đó tên nài Xuân Lộc mới lên tiếng:

-Việc gấp rồi, xin Bà Vương cứ đi rồi con sẽ thưa chuyện sau!

Bà Vương quắc mắt hỏi Xuân Lộc:

-Em định phản ta sao? Thế này là thế nào? Nếu em muốn giết ta thì cứ giết tại đây đi. Ta sẽ không đi đâu nữa!

Xuân Lộc bỗng khóc oà:

-Xin Bà Vương bình tĩnh, con không đời nào dám phản Bà Vương đâu! Nhưng chúng ta không còn đường về! Giờ này chắc quân Tàu Ngô đã chiếm căn cứ Bồ Điền rồi. Chính hai tướng Trần Vân và Lý Huấn đã cố đánh một trận sống chết nhằm thu hút quân giặc tập trung lại đó để rảnh đường cho chúng ta thoát thân đấy!

Nghe Xuân Lộc nói xong, Bà Vương hiểu ngay, Bà rơi nước mắt nói:

-Và bây giờ thì Hướng Dương cũng liều chết cản giặc cho chúng ta đi?

Xuân Lộc nói:

-Thưa Bà Vương, đúng vậy. Hướng Dương cô nương đã dặn trước mọi người phải đưa cho được Bà Vương lên núi Tùng!

-Vậy sao? Ta không ngờ lại lâm vào tình trạng này! Thế em có biết tướng Ngô Quân và Hải Đường giờ ở đâu không?

-Thưa, cả hai người đều đã tử trận!

Bà Vương kêu lên:

-Quả thật trời hại ta rồi!

Thế rồi Bà Vương lịm đi trên bành voi. Vì sợ quân Tàu Ngô đuổi theo, đoàn người không dám ngừng nghỉ để săn sóc Bà Vương. Xuân Lộc ngồi ở đầu voi chỉ biết thỉnh thoảng quay lại trông chừng. Khi đoàn người lên tới núi Tùng thì Bà Vương cũng vừa tỉnh lại. Đám nghĩa quân dựng tạm một cái chòi lợp lá cho Bà Vương nghỉ.

Đêm ấy Bà Vương không chợp mắt được. Bà cứ nằm thao thức đợi Hướng Dương nhưng mãi tới sáng vẫn không thấy bóng Hương Dương đâu…

Khi mặt trời đã lên cao, nài Xuân Lộc mang cháo và thuốc đến nhưng Bà Vương không uống. Bà nói muốn dạo quanh núi một chốc cho khuây khỏa. Xuân Lộc cùng mấy nghĩa quân chiều ý dẫn Bà đi quanh một vòng. Khi đến một bờ dốc, Bà Vương ngắm dòng nước chảy quanh những mỏm đá ở phía dưới một lúc rồi khen:

-Phong cảnh ở đây sao đẹp quá thế này!

Rồi bất ngờ Bà quay lại khoát tay nói:

-Thôi, xin vĩnh biệt tất cả!

Mọi người hoảng hốt toan cản Bà lại thì thân thể Bà Vương đã gieo xuống hố thẳm.

Trong lúc mọi người chưa biết làm gì thì con voi của Bà Vương ré lên một tràng dài rồi lao thẳng vào rừng sâu… Một số nghĩa quân đã cố gắng leo xuống hố mang thi thể của Bà Vương lên để chôn cất. Sau đó, một số đã bỏ đi, một số khác ở lại coi sóc mộ Bà Vương vài ngày rồi rủ nhau gieo mình xuống hố mà chết cả.

Lúc bấy giờ Triệu Bà Vương chỉ mới hai mươi ba tuổi!

Cảm kích tinh thần hi sinh vì nước vì dân của Bà Vương, nhiều nơi dân chúng đã tự động đóng góp tiền của để lập đền thờ Bà.

*

Theo truyền thuyết dân gian, sau khi đã phá được căn cứ Bồ Điền, Thứ sử Lục Dận thông báo sẽ thưởng lớn cho ai bắt sống hoặc giết được Triệu Bà Vương. Khi biết được Triệu Bà Vương đã chạy lên núi Tùng, Lục Dận liền thân hành đem quân đuổi theo. Lục Dận quyết lòng phải bắt sống hoặc chém cho được thủ cấp của Triệu Bà Vương để dâng về Kiến Nghiệp. Thế nhưng khi Lục Dận vừa lên núi Tùng thì trời đất bỗng u ám rồi một cơn gió ào ào lạnh buốt thổi đến làm y rùng mình. Đám quân sĩ đi theo Lục Dận bỗng hoảng hốt kêu la xô đẩy nhau tháo chạy. Lục Dận nổi giận toan mở miệng quở trách bỗng y thấy một nữ tướng mặc giáp vàng oai phong như thiên thần cỡi trên đầu một con voi trắng khổng lồ, hai bên có hai nữ tướng cỡi ngựa, từ trên mây đang sà xuống… Kinh hãi quá, Lục Dận vội nhảy xuống ngựa quì lạy lia lịa:

-Kính lạy Bà Vương và chư thần, bản quan chỉ là kẻ vâng mệnh sai khiến của thiên tử mà đến đây chứ không có lòng dám xúc phạm đến Bà Vương và chư thần. Cúi xin Bà Vương và chư thần bớt cơn thịnh nộ!

Lục Dận khấn xong thì gió bỗng lặng và bầu trời cũng trong sáng trở lại. Lục Dận mừng quá vội lên ngựa sãi xuống chân núi họp quân sĩ lại rồi truyền lệnh:

-Triệu Bà Vương đã thành thần rồi, chúng ta rút lui thôi!

*

Gần 300 năm sau, năm Giáp Tý (544), khi vua Lý Nam Đế đã giành lại được nước, ngài khen Bà là bậc anh thư kiệt xuất, cho sửa lại miếu thờ và sắc phong cho Bà làm “Bật Chính Anh Liệt Hùng Tài Trinh Nhất Phu Nhân”.

 

– HẾT –

 

Đã đăng:

Đầu Voi Phất Ngọn Cờ Vàng của Ngô Viết Trọng – Chương 1 , 2 và 3
Đầu Voi Phất Ngọn Cờ Vàng của Ngô Viết Trọng (Chương 4, 5,6 và 7)
Đầu Voi Phất Ngọn Cờ Vàng của Ngô Viết Trọng (Chương 8, 9, 10 và 11)
Đầu Voi Phất Ngọn Cờ Vàng của Ngô Viết Trọng (Chương 12, 13, 14 và 15)

Liên lạc với tác giả: trongngosacto@yahoo.com 

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s