Phương Tôn – Trung Cộng: Thế giới dè bỉu nền kinh tế… xì hơi

image001Niềm kiêu hãnh của Trung Cộng với một nền kinh tế liên tục phát triển hai con số trong gần hai thập niên qua xem chừng bắt đầu bị thế giới dè bỉu sau khi Lý Khắc Cường, chỉ sau bốn tháng lên nắm quyền cai trị, nhận ra sự suy sụp không thể tránh khỏi. Để cứu vãn, không cách nào khác hơn, chính quyền mới Bắc Kinh phải đưa ra một số chính sách kinh tế mới được gọi là „Mô hình kinh tế Lý Khắc Cường“. Điểm chính cải cách của Lý Khắc Cường là dựa theo mô hình kinh tế thị trường, dòng tiền bơm thổi vào các doanh nghiệp nhà nước bị khóa chặt và thay vào đó lại cho „chảy“ vào các doanh nghiệp tư nhân mang lại hiệu quả kinh tế và tạo công ăn việc làm.

Một „Mô hình kinh tế Lý Khắc Cường“ với một nền kinh tế thị trường không có cái đuôi „ định hướng Xã hội chủ nghĩa“ không phải do vô tình mà có nhưng chẳng qua nền Kinh tế tăng trưởng „rực lửa“ đã để lại những hậu quả cho Lý Khắc Cường thừa kế nay phải tìm cách cứu vãn:

Ngành nông nghiệp với hàng trăm ngàn tấn chất hóa học độc hại: Để đạt yêu cầu cho hai kế hoạch ngũ niên Trung Cộng dùng đến 35% phân bón hóa học và 20%  thuốc trừ sâu của toàn thế giới. Theo thống kê từ Ngân Hàng Thế Giới trong năm 2009, ngành nông nghiệp của Trung Cộng sử dụng 504 Kg phân bón hóa học cho mỗi mẫu đất trồng- tương đương xấp bốn lần tính trung bình trên toàn thế giới hoặc xấp năm lần hơn so với Mỹ.

Với số lượng chất hóa học khủng khiếp được sử dụng trong ngành nông, không những cây củ hoa quả, lương thực, thực phẩm tại Trung Cộng bị ảnh hưởng trực tiếp mà ngay cả hơn 80% lượng nước ngầm, nước uống bị độc do chất Nitrat, phosphor trong phân bón hóa học gây nên. Cũng không quên rằng, đa phần phân bón hóa học sử dụng trong ngành nông tại Trung Cộng được sản xuất tại chỗ mà không phải nhập khẩu. Quy trình sản xuất phân bón Phosphor lại tạo nên sản phẩm rác vất đi được gọi là Phosphogypsum gồm có các chất độc hại như asen, cadimi, crom, thủy ngân và các kim loại nặng gây nguy hiểm trầm trọng cho sức khỏe con người.

Qua đó, người ta có thể hiểu sức khỏe của người dân Tàu bị chính người của họ tàn phá như thế nào. Và như vậy, nhà nước Bắc kinh còn phải đổ vào biết bao nhiêu tiền của để giữ vững một nền y tế vốn đã và đang ngắc ngoải?

Kỹ nghệ thép, „đinh“ của nền kinh tế Trung cộng thua lỗ: Do nhu cầu cao ốc, nhà cửa, hãng xưởng mọc lên như nấm trong đêm, Trung Cộng phải tự sản xuất 710 triệu tấn thép trong năm 2012. Đây là con số thật kiêu hãnh vì tương đương với một nửa lượng sản xuất thép trên toàn cầu. Nhưng hỡi ôi, „làm nhiều mà chẳng được bao nhiêu“. Lợi tức thu vào của toàn bộ kỹ nghệ thép Trung  Cộng không bằng một phần bảy so với lợi tức của tập đoàn sản xuất rượu Mao Đài!

Báo cáo nửa năm 2013 cho thấy 23 công ty thép có mặt trên sàn chứng khoán đang hứng tổng số nợ 377,4 tỷ Euro. Đây là hậu quả của quyết tâm tăng trưởng kinh tế hai con số từ thập niên 90 đến nay. Mỗi đơn vị thành phố, tỉnh đều điên cuồng đổ tiền đầu tư xây dựng công ty thép hầu kiếm lợi. Nay cơn bão bong bóng địa ốc bị xì hơi, các công ty thép chỉ còn sản xuất để kịp trả nợ tiền lời vay ngân hàng.

Một điểm không nên bỏ qua, tập đoàn rượu Mao Đài là một trong những công ty rượu „ăn nên làm ra“ nhất tại Trung Cộng. Sản phẩm chính của Mao Đài là loại rượu với 33% nồng độ cồn là loại rượu không được ưa chuộng trên thế giới. Sản phẩm bán ra chính là để dành cho người dân trong nước. Giá trị Mao Đài càng lớn thì quỹ y tế, ngân sách nhà nước của Trung Cộng lại càng teo là điều không có gì khó hiểu.

Sản xuất dư thừa: Cũng do áp lực „tăng trưởng kinh tế hai con số“ 22 trong số 24 ngành kỹ nghệ tại Trung Cộng đang „tự giết mình“ bằng những sản phẩm dư thừa. Đa phần các công ty hãng xưởng do nhà nước chỉ đạo được cung cấp vốn vô giới hạn bất kể nhu cầu khách hàng. Sản xuất thành phẩm vô trách nhiệm nhằm có báo cáo tăng trưởng tạo thành tích. Dù hàng sản xuất chất đống từ kho này sang kho khác nhưng khâu sản xuất vẫn phải hoạt động liên tục vì nhu cầu đòi hỏi của các nhóm lợi ích cũng như nếu không, bản báo cáo thành tích của công ty quý này thấp hơn quý trước, năm này thấp hơn năm trước dẫn đến những chiếc ghế lãnh đạo lung lay. Ngoài ra nhà cầm quyền cũng đóng vai trò lớn trong việc tạo nên sản xuất dư thừa. Do lập kế hoạch sai, thiếu nghiên cứu và cũng do lợi ích nhóm những dự án xây dựng cơ sở hạ tầng được dựng nên „vô tội vạ“. Đường xá, cầu cống và những khu thị tứ dành cho „ma“ ở là chuyện bình thường tại Trung Cộng. Cộng thêm 90% các phi trường địa phương được xây dựng „hoàng tráng“ nhất, tân tiến nhất đang làm ăn thua lỗ v.v… là những gánh nặng làm cho nhà nước Bắc kinh ngày càng sụm vai.

Khủng hoảng năng lượng: Một trong những bề trái của nền kinh tế tăng trưởng hai con số của Trung Cộng là nhu cầu năng lượng ngày càng khẩn thiết. Trong vòng hơn 30 năm kể từ năm 1978 từ 571 triệu tấn than để sản xuất năng lượng mỗi năm, đến năm 2012 đã nhảy lên 3,62 tỷ tấn. Hiện nay tiêu thụ năng lượng của Trung Cộng cho mỗi đơn vị GDP (unit of GDP) tương đương 2,5 lần tính trung bình trên toàn cầu, hoặc 2,9 lần so với Mỹ, 4,5 lần hơn so với Nhật. Riêng lượng nước tiêu thụ tại Trung Cộng cho mỗi đơn vị GDP bằng ba lần hơn tính trung bình trên khắp thế giới.

Nhu cầu cao dẫn đến khủng hoảng năng lượng tại Trung Cộng là điều không thể tránh khỏi. Trong những tháng vừa qua đã xảy ra nhiều vụ cúp điện kéo dài trên nhiều khu vực lớn. Do hạn hán, thủy điện sản xuất giảm 20% trong khi thủy điện cung cấp một phần năm điện dùng tại Trung Cộng. Vào những tháng mùa hè, tình trạng thiếu điện tại Trung Cộng lại càng trầm trọng hơn. Theo „China Daily“, chỉ riêng khu vực Thượng Hải nhu cầu điện thiếu đến 19 triệu Kilowatt giờ.

Trong khi đó ba phần tư lượng điện sản xuất tại Trung Cộng đến từ các lò điện chạy bằng than. Than càng ngày càng thiếu dẫn đến giá điện tăng cao làm cho một số hãng xưởng phải nhảy qua dùng máy điện chạy bằng dầu cặn. Lượng dầu cặn tiêu thụ nhiều đến nỗi trong thời gian ngắn vừa qua nhà nước Bắc Kinh phải ngưng xuất khẩu loại dầu gây bẩn môi trường này. Đây lại là một thất thu lớn cho nhà nước Bắc Kinh.

Nhu cầu năng lượng tăng trưởng nhanh chóng như bánh xe đang đổ dốc trong khi khả năng cung cấp trong nước ngày càng yếu do đó Bắc kinh phải nhóm ngó đến các nguồn cung cấp năng lượng nước ngoài, đặc biệt là các nước láng giềng. Cái lưỡi bò đang muốn liếm năng lượng biển đông của Việt Nam được Bắc kinh bày ra dưới chiêu bài 16 chữ vàng chẳng qua cũng chỉ để thỏa mãn nhu cầu khẩn thiết tìm kiếm năng lượng của chúng.

Nợ ngập đầu, hệ thống tài chính nguy cơ sụp đổ: Nhiều dấu hiệu cho thấy chính quyền Bắc Kinh đang mất bình tĩnh sau khi những phỏng đoán đưa ra cho biết tối thiểu chính quyền Trung Cộng đang mắc nợ từ 11 đến 13.000 tỷ Yuan. Cộng thêm vào đó, ngày 6 tháng 9 vừa qua, Xiang Huaicheng nguyên bộ trưởng tài chính Trung Cộng thố lộ con số nợ của các chính quyền địa phương trực thuộc trung ương lên đến hơn 20.000 tỷ Yuan.

Thực ra không ai tại Trung Cộng nắm vững con số nợ công. Vào năm 2010, lần cuối cùng Bắc Kinh đưa ra con số nợ công khai là 10,7 ngàn tỷ Yuan. Kể từ đó đến nay, Bắc Kinh không đưa ra một con số nào khác. Mặc dù vậy, các tổ chức tài chính thế giới tin tưởng nợ công thật sự của Bắc kinh nhiều hơn xấp nhiều lần và đây chính là điều Bắc Kinh phải giấu để tránh một cuộc khủng hoảng tài chính. Trong một bản tường trình, quỹ tiền tệ thế giới (IMF) cảnh báo với chính sách nợ công của nhà nước Bắc Kinh hiện nay nếu vẫn tiếp tục thì một nền kinh tế bùng nổ trong hàng năm qua do nhà nước bơm tiền vào sớm bị phá sản là điều không thể tránh khỏi.

Hệ thống tuyên truyền nhà nước Trung Cộng đang phát hết công suất ca tụng thành quả tăng trưởng kinh tế 7,5% trong quý 2 năm 2013 này tuy nhiên Bắc Kinh cũng phải trả giá rất đắt cho „thành tựu“ kinh tế này. Năm 2008 nhà nước phải chi khoảng 4000 tỷ Yuan cho chương trình kích thích nhằm đưa nền kinh tế Trung Cộng thoát khỏi cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu.

Mới đây nhất, Bắc Kinh lại nhận thêm một „cái búa vào đầu“ sau khi cơ quan đánh giá quốc tế Fitch Ratings hạ thấp thứ hạng Trung Cộng trong bảng xếp hạng trong việc trả nợ các khoản nợ dài hạn bằng nội tệ. Fitch Ratings ước tính tỷ lệ của tổng số nợ trong khu vực phi tài chính đối với Tổng sản lượng nội địa (GDP) của Trung Cộng đến 125%. Thêm vào đó, hai bản báo cáo công trình nghiên cứu mới nhất còn đưa ra những kết quả gây „nhức đầu“ cho nhà nước Bắc kinh hơn nữa. Dựa theo các con số thống kê trong năm 2012, Liu Yuhui của Học viện Khoa học Xã hội Trung Cộng tính toán rằng tỷ lệ tổng số nợ đối với GDP lên đến 221 phần trăm trong khi Zhang Zhiwei của Nomura Securities Co. đưa ra kết quả 207% đối với GDP của Trung cộng.

Phương Tôn

Tháng 10.2013

One comment

  1. Đây là một bài nghiên cứu, không phải một bài báo. Viết nghiên cứu về kinh tế vĩ mô mà ngắn gọn như vầy không phải nhà ai cũng cũng viết được.

    Thích

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s