Thơ TRẦM THIÊN THU – MÀU THỜI GIAN

buonTa ngồi phơi chút tình xưa

Hình như còn nỗi mong chờ y nguyên

Nằm nghe mưa gió hàn huyên

Tưởng chừng từng bước chân tiên dập dìu

Hỏi mưa hỏi nắng về đâu

Mịt mù chẳng có lời nào đáp thưa

Lá xào xạc ở trên kia

Trùng khơi xa ngái ngu ngơ lòng mình

Thời gian dấu vết vô tình

Lặng ngồi so phím đàn mênh mông buồn

Tháng ngày kỷ niệm già hơn

Nhặt lần ký ức thời gian mơ hồ

Hình như sợi trắng rụng rơi

Hình hài hốc hác chơi vơi tiêu điều

Lưu ly chút nắng cuối chiều

Sắc màu vàng trắng là màu thời gian?

TRẦM THIÊN THU

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s