TRẦM THIÊN THU – VÉ SỐ

embebanvesoTuổi còn thơ đã khoác vai áo khổ

Em rao bán số phận của cuộc đời

Và có lẽ cả số phận của tôi

Từng ngày tháng đong đưa từng ước nguyện

Chắc em ước một tình thương trọn vẹn

Bước hồn nhiên được vui vẻ đến trường

Cùng bạn bè đùa vui suốt tuổi hồng

Để mãi mãi tiếng cười em khúc khích

Nhìn đăm đắm muốn cùng em chia sớt

Tờ khổ nào chưa bán hết chiều nay

Chiếc áo khổ đã sờn cả đôi vai

Em mỉm cười khiến lòng tôi tự thẹn!

TRẦM THIÊN THU

NỖI KHÁT VỌNG

Đâu ai hiểu trọn lời thơ mầu nhiệm

Vẫn rung cảm trong sâu thẳm con tim

Đâu ai thấu những ngọt bùi cảm mến

Từng phút giây vẫn rộn-rã-âm-thầm

Người đau khổ đứng vệ đường hành khất

Gượng sống trong từng giây phút khó nghèo

Mong ước sao có bàn tay lân tuất

Gieo yêu thương ngăn giọt lệ nghẹn ngào

Đường trưa vắng có người phu đứng quét

Nắng cháy da, mồ hôi lã chã rơi

Bóng em thơ đứng bơ vơ khóc thét

Khách vãng lai hờ hững bước qua thôi

TRẦM THIÊN THU

One comment

  1. Thương về miền nước lũ

    Tôi đã thấy những bàn tay gầy yếu
    Của em thơ và của những cụ già
    Ngón run run vạch mái lá thò ra
    Xin trợ giúp những phần quà mì gói

    Tôi chứng kiến người mẹ mang bầu bụng đói
    Lặp cặp lạnh run, những câu nói vô thần
    Tôi đã làm những gì có thể làm để chia sẻ với người dân
    Tình hải ngoại mối ân cần xa vạn dặm.

    Lũ tràn về miền Trung
    Gây đau thương lắm
    Lũ hoành hành
    Lũ ngập cả trời quê
    Lũ chặn tương lai
    Lũ chắn cả lối về
    Lũ vô cảm mãi mê trong tham vọng!.

    Tôi đã thấy cũng như tôi đã sống
    Kiếp nhọc nhằn vô vọng của dân đen
    Lối tương lai như ngõ tối không đèn
    Đường nô bộc dần quen đời trâu ngựa.

    Tôi đã thấy nơi thị thành quán bar nhà chứa
    Những thằng tham quan
    Những đứa lộng hành
    Bày vẽ cuộc chơi gái trẻ lầu xanh
    Còn trẻ lắm học hành chưa hết lớp.

    Khách sạn bốn năm sao rượu bia choáng ngợp
    Chúng thi nhau vung vãi đổ trên đầu
    Đèn phố sáng chưng
    Mờ dấu những vùng sâu
    Miền Trung đó đục ngầu con nước cuộn.

    Họa thiên tai cứ triền miên giáng xuống
    Bọn tham quan vẫn ăn uống tiệc tùng
    Nỗi đau này
    Đâu phải nỗi đau chung !
    Dân khốn khổ bần cùng đành gánh chịu.

    Bao nghịch lý, muôn vàn điều khó hiểu!
    Đau dân tôi
    Nước nhược tiểu nhọc nhằn
    Tròng ách trên đầu, khó khăn nối tiếp vạn khó khăn
    Ngô khoai độn miếng ăn còn cơ nhọc.

    Biến cố tai ương chỉ dân nghèo đùm bọc
    Chắt chiu san sẻ từng nắm thóc cọng rau
    Trong khi những thằng tham quan thì xe đẹp kín rào
    Lộng lẫy biệt thư
    Mặc niềm đau đồng loại.

    Tôi đã thấy cùng muôn ngàn điều muốn nói
    Đời lang thang dân đói cả ba miền
    Uống máu dân đen, quan các cấp sống như tiên
    Vàng thành khối gởi tiền ra ngoại quốc.

    Dòng tất bật, dân nghèo lê chân đất
    Bọn nhà quan thì no giấc chăn lành
    Lũ tràn về cuốn thóc lúa lẫn chòi tranh
    Việt Nam hỡi
    Trời hành thêm oan nghiệt.

    Người Việt dẫu tha hương nhưng tình luôn tha thiết
    Nghĩa đồng bào
    Một nước Việt tang thương
    Tôi đã thăm, đã nhìn thấy quê hương
    Nên mong đợi mai con đường Dân Chủ.
    Việt Nam ơi bao giờ tan con lũ?

    Nguyên Thạch

    Số lượt thích

Trả lời Võ Minh Quốc Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s