GS Đàm Trung Phán – KHI MÙA XUÂN CÙNG ĐẾN VỚI NÀNG HAI TẾCH

image004Về đây với gió với đồi,
Ngồi trong bóng mát, thấy đời thảnh thơi.

Cả hai tháng nay (tháng 5 và 6, 2013), vùng đại đô thị Toronto đang đi vào xuân. Tạm giã từ cái giá lạnh của mùa đông khắc nghiệt, ai nấy đều chỉ muốn đi ra ngoài trời để tận hưởng ánh nắng mùa xuân ám áp và để hưởng khí trời lành mạnh. Sau nhiều năm sống nơi “xứ lạnh tình nồng”, người viết mới hiểu ý nghĩa của danh từ “spring fever” tại Bắc Mỹ.

Trong những năm còn đi dậy, bắt đầu từ giữa tháng Tư, mỗi lần trời nắng to, thật là khó khăn cho nhà giáo chúng tôi có thể giảng bài trong lớp được vì sinh viên chỉ muốn ra khỏi lớp, đi ra ngoài bãi cỏ thấy “frisbee” hay tán gẫu mà thôi. Một số giáo sư dậy các môn nhiệm ý cũng rất “chịu chơi”: mang học trò ra ngồi dưới bóng cây để giảng bài thao thao bất tuyệt. Giáo Già nhà tôi cảm thấy như đang lên cơn “sốt mùa xuân” (sprint fever) vậy: còn quá nhiều bài vở cho học trò, mà giảng dậy ngoài trời thì không được vì chúng tôi cần phải có phấn-trắng-bảng-đen để vẽ hình thì học trò mới hiểu được bài giảng. Khi hết giờ giảng dậy, cả thầy lẫn trò đều bỏ ra ngoài trời hết.
Trong vòng 3 năm vừa qua, từ khoảng sau ngày 20 tháng 4, bạn bè chúng tôi thường hay theo dõi tin tức trên Internet để biết tình hình nụ hoa anh đào trong công viên “High Park” của thành phố Toronto đã sắp ra hoa chưa. Tuy nhiên khi nào trời nắng xuân ấm áp, một mình tôi tự lái xe thẳng lên High Park để “thăm hoa cho biết sự tình” và hưởng cái thú đi bộ trong công viên và bờ hồ. Mỗi lần đi như vậy, trong thùng xe tôi thường để máy hình và 1, 2 cái bánh khúc do Nội Tướng “trao tay”. Tuy chưa có hoa nhưng vẫn chụp hình để có tài liệu về diễn biến của nụ hoa anh đào.
image001

Hôm mùng 1 tháng 5 năm nay (2013), trời nắng ấm chi lạ, 3 dân về hưu chúng tôi “bỏ nhà ra park ở”. Tại High Park, vùng Toronto, hoa anh đào đã bắt đầu nở ít nhiều và tôi tạm “chia tay” với cặp vợ chồng bạn vì người săn hình đang đi lạc vào chốn “đào nguyên”. Đến 5 giờ chiều, một số bạn “son trẻ” (còn đang đi làm ấy mà!) nhập bọn với chúng tôi. Lúc đó, người săn hình đã bắt đầu cảm thấy đau lưng, mỏi chân vì cái vụ cúi-mống-còm-lưng vì săn hình rồi. Thế là dân già ngồi tán gẫu trong khi các vị “trẻ tuổi” bắt đầu đi chụp hình. Gần 8 giờ tối, cả bọn chúng tôi kéo nhau đi ăn phở gần đó. Trời đất quỷ thần ơi, ai nấy ra về mà lòng dạ còn đang nở hoa (hoa anh đào, không phải “hoa phở” Việt Nam đâu).

Ngày nọ qua ngày kia, tôi tiếp tục cái thú đi bộ, đi chụp hình ở những nơi khác trong khi Nội Tướng còn mải đi du lịch Âu Châu. Tôi đã “báo cáo với thượng cấp” rằng : “Từ tháng 4 đến cuối tháng 6, xin Bà để cho Ông tự tại ở nhà, không đi chơi xa để mà được hưởng mùa xuân Canada với trăm hoa đua nở, nhất là Hoa Anh Đào Nhật Bản!”

Ban đêm còn bận đưa các hình và “video clips” vào máy điện toán để học hỏi từ những lỗi lầm khi chụp hình và quay video clips. Và cũng để xem những nơi nào, những loại hoa nào mà mình quên chưa “túm” được. Đại loại đã thu hình được: Hoa Anh Đào Nhật Bản (Sakura), Hoa Anh Đào Bắc Mỹ (Cherry Blossom), Hoa Cỏ Dại (Dandelion) nở vàng chói trong các thảm cỏ (vì chính quyền địa phương đã không cho dân chúng xịt thuốc giết cỏ dại), Magnolia, Hoa Mai Bắc Mỹ (Forsythia), nụ và hoa cây Maple (cây Phong), Peony (Cẩm Chuớng), Tulip, Daffodil, nhiều loại Hoa Dại ….

Rất may mắn cho Giáo Già nhà tôi: một chàng bạn trẻ (đang cặp kê 6 bó) đã mua dùm cho tôi chiếc máy hình Panasonic-Lumix-LX7 rẻ được gần 60%. Đặc điểm của chiếc máy hình này: không phải loại SLR nặng nề mà là một máy hình “point and shoot”; có thể bỏ túi được, với ống kính f1.4 của Leica. Tôi rung đùi, cười khà khà vì chiếc máy hình này vừa nhẹ ký, vừa nhẹ tiền mà nó còn là một cái máy hình “ban-đêm-không-flash-sáng-hơn-đèn” nữa. Tôi đã từng thất vọng với những máy hình (cameras) khác vì trong lúc quay phim của những dạ tiệc, hình ra tối mò (trừ chiếc Panasonic Camcorder HDC-HS250). Sau khi đã “mang nàng LX7 về dinh”, Giáo Già đã tự tạo ra những cảnh thật tối để quay thử “video clips”; thí dụ như: chui vào trong một cái tủ chứa quần áo (closet), để cửa hé cho có chút ánh sáng mà quay “video”. Hình ảnh trong tủ cũng không đến nỗi tối mò như những máy kia. Từ ngày có thêm cô nàng LX7, Giáo Già lại đâm ra “có thêm một đứa con mọn nữa!”

Thế rồi, chàng “bạn trẻ” còn cho tôi mượn một thứ đồ chơi khác mà chàng mới “tậu”: máy hình “Fujifilm Finepix 3D” để chụp ảnh và quay Video hình nổi 3 chiều. Tôi đành tạm gác việc viết lách sang một bên và mải mê chụp hình 3D, 2D (Three Dimentional, Two Dimensional) và quay “video clips” 3D, 2D bằng chiếc máy hình này. Điểm son của Finepix 3D: có 2 ống kính và khi xem hình ảnh và “video clips”, các hình ảnh hiện hình nổi trong không gian 3 chiều ngay trên cái LCD của chiếc máy hình. Thật là vui hai con mắt!
Đầu thập niên 90, sau khi đã trồng lan được hơn 5 năm, tôi đã đọc được một bài viết của Hội Lan Hoa Kỳ, thấy tác giả viết bài “Làm sao nhìn hoa lan nổi trong không gian 3 chiều” , tôi đã có ý muốn thử chụp xem sao. Sau khi đã đọc đi đọc lại bài viết vài lần, tôi tự làm lấy vài dụng cụ giản dị rồi chụp thử và xem hình hoa ra sao. Thấy hình hoa nổi bật dưới cái dụng cụ quang học “stereoscope” (mà tôi mượn trong trường): rất đẹp, rất rõ mà nổi bật trong không gian 3 chiều nữa. Người mê phong lan thầm nghĩ: “Ôi chao, giá mà các số báo Playboy có nhiều hình ‘hoa nữ nổi bật 3 chiều’ như vậy, chắc rằng các độc giả đàn ông sẽ lác mắt hết!”
Tôi đã dùng máy hình Fujifilm Finepix 3D để thực tập việc chụp hình, quay video trong không gian 2 chiều và không gian 3 chiều. Tiếc rằng chưa có thể cho quý vị xem hình và Video được, vì tôi chưa làm Youtube 3D, vả lại, quý vị chỉ có thể xem 3D youtube với điều kiện quý vị phải có màn hình 3D.

Nói về 3D TV, tôi nhớ lại cách đây gần một tháng, “ông cố vấn Hai Tếch” này đã mời vợ chồng chúng tôi đến nhà “để anh chị xem video hình nổi 3 chiều”. Sau khi đã bật TV, bỏ 3D video vào lỗ cắm USB và mỗi người chúng tôi đeo cặp kính 3D (bây giờ phần “Hi Tech” hiện đại hơn mấy năm trước khá nhiều – không cần phải có một bên mắt xanh, một bên mắt đỏ như ngày xưa nữa. Bây giờ, cả hai mắt đều giống nhau và có mầu xanh đen như cái kính mát vậy. Phải ấn nút “On, Off” của kính mới thấy được phần hình nổi. Nhãn quan của người ngồi xem video có cảm giác như đang thấy một phần hình ảnh lồi ra khỏi màn hình của TV/Monitor, đồng thời cũng thấy có phần hình ảnh thụt vào tít đằng sau của màn hình. Đôi lúc, trong vô thức, đầu tôi tự dưng né vội ra khỏi màn hình vì lúc đó đang có một chiếc xe đua trên màn hình sắp sửa chạy xuyên qua khỏi màn hình và đâm thẳng vào người tôi.
Ngồi xem video 3 chiều làm tôi nhớ lại môn học “Không Ảnh“ (Air photogrammetry) mà chúng tôi đã học trong năm thứ 3 ngành Công Chánh tại Đại Học New South Wales, Úc Đại Lợi trong thập niên 1960. Qua cái “stereoscope” (mà tôi đã nói tới), chúng tôi đã nhìn thấy các xa lộ trong không ảnh nổi bật trong nhãn quan và chúng tôi còn có thể làm nhiều con toán liên quan đến phần xây cất xa lộ.

Nội Tướng than “chóng mày, chóng mặt, mỏi hai con mắt”. Riêng tôi, vẫn cứ dán hai con mắt và say mê ngồi xem cuốn video nổi 3 chiều “Avatar”!

“Ông cố vấn Hai Tech” đang cần “đồng minh cho chiến dịch Hai Tech” còn gửi cho tôi một cái “link” trên Internet để tôi có thể biết thêm chi tiết về cái 3D-HD-Smart TV/Monitor, 27 ins của Samsung mà tôi đang muốn mua để thay thế cho cái “monitor-cũ-rích-không-còn-hiện-đại” nữa. Ngay buổi sáng hôm sau, “người hùng” (chưa đến nỗi khùng cho lắm), bèn vào “google.com” để đọc những bài viết phê bình (review articles) về chiếc màn hình này của Samsung. “Người (k)hùng” thấy khá ưng ý, mà ưng ý nhất về phần giá cả vì cái Monitor 3DTV-HDTV-SmartTV này đang được bán đại hạ giá tại Canada Computer gần nhà chúng tôi. Bèn lái xe ngay tới hiệu để xem tình hình ra sao. May mắn thay, hiệu chỉ còn một cái cuối cùng; thế là chụp lấy nó liền; đâu có sợ gì, vì “mình-có-thể-trả-lại-trong-vòng-2-tuần-cơ-mà”. Cả đêm hôm đó, tò mò, táy máy hoài mà sao máy nó không chạy; “người hùng muốn phát … khùng… luôn!”
Bèn thở dài trước khi đi ngủ:
-Thôi chết rồi. Của rẻ là của ôi, của đầy nồi là của … “Made in China”!

Sáng sớm hôm sau, bèn vác ngay cái TV Samsung này lại Canada Computer và nhờ dân “Customer Service” thử xem tại sao máy bị trục trặc. Anh chàng “technician” cũng gặp khó khăn. Gần nửa tiếng sau mới tìm ra manh mối và chỉ cho tôi xem một video 3D ngay trên máy đó. Về đến nhà, sau khi lắp máy xong, tôi rung đùi ngồi xem video 3 chiều với âm thanh “stereo và surrounding sound”. Bèn nở một nụ cười khoái chí và long trọng mời Nội Tướng ra xem. Sau khi thấy Nội tướng có vẻ hoan hỉ, bèn bắt đầu ca ngợi cái màn hình mới: nào là nó vừa là màn hình PC, vừa là TV 3 chiều (3D), vừa là Smart TV (để cho 2 cháu ngoại vào coi Youtube trực tiếp các video về Donald Duck, Tom and Gerry), vừa là để bà ngoại coi phim tình cảm ướt át với hình ảnh “High Definition” rõ mồn một của Đại Hàn… Chưa bao giờ thấy mình lại ăn nói lưu loát như vậy với Nội Tướng. Thưa quý vị: vì đó là phần… ”Public Relations” mà tôi đã tự học (selft taught) trong trường đời, học thuộc lòng từ lâu lắm rồi và được thực hiện mỗi khi không muốn bị… mè nheo về sau này.

Thế là người viết lại có thêm một thú mới – đó là thú chụp hình 3D, làm video 3D và ngồi xem video 3D qua cái màn hình Samsung 3D mới ra lò. Ước gì Giáo-Già-Zìa-Hiu có được 30 giờ trong một ngày!

Lưng đã mỏi, mắt bắt đầu thấy mờ (vì chưa đi mổ cataract), đường đạp xe về nhà còn xa. Xin hẹn quý vị trong bài tới vẫn trong chủ đề Mùa Xuân sang Hạ với phần “Hai Tếch” mà Giáo Già đang vừa chơi, vừa vật lộn với nó.

Đàm Trung Phán
Đầu tháng Bẩy, 2013
Misisauga, Canada

One comment

Trả lời MHP Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s