Thơ Trần Đan Hà – TÌNH NGHÈO TUỔI THƠ

tnHôm qua anh đến chơi nhà
thấy mẹ vét chảo, thấy cha vét nồi
thấy em tựa cửa liếm môi ! (Ca dao)

***
Cảnh nhà em chỉ thế thôi
sao anh lòng dạ đứng ngồi không an
thấy đời em khổ vô vàn
nên thương đứt ruột, đứt gan nỗi niềm

Từ ngày anh biết nhà bên
có người con gái xóm giềng với nhau
mai sau nàng sẽ qua cầu
nhưng còn sót lại ban đầu dấu yêu

Và còn sót lại buổi chiều
dẫu đơn sơ cũng còn nhiều thiết tha
chuyện xưa tuy đã rất xa
làm sao quên buổi đến nhà thăm em

Hình như, giờ vẫn còn thêm
nỗi lòng nặng trĩu, nỗi niềm tình quê
nỗi nhung nhớ, muốn tìm về
nhưng đời thất lạc, bốn bề trùng xa

Tình xưa, còn lắm thiết tha
giờ đành ngăn cách, cảnh nhà gieo neo
tháng ngày hồn vẫn dõi theo
cái thương, cái nhớ, tình nghèo tuổi thơ !

TRẦN ĐAN HÀ

One comment

  1. Kiếp nghèo

    (Thương tặng Nguyễn Thị Hạnh để ghi lại những kỷ niệm thật.)

    Tủi phận sinh ra đời con gái
    Mang phải vì sao một kiếp nghèo
    Dạ đói sáng lo chiều thấp thỏm
    Vỗ về trở giấc,cảnh hắt hiu.

    Ai ơi
    Diễm phúc trong nhung lụa
    Xin hãy cảm thông, chớ khinh người
    Mở lòng rộng lượng và chia sẻ
    Cho,là hạnh phúc mãi đời sau.

    Cháo rau qua bữa
    Em khôn lớn
    Nét đẹp trời ban tính nhu mì
    Má thắm, mày cong, môi tim mọng
    Thầy mến bạn thương tuổi học trò.

    Hè theo Ba Mẹ lên nương rẫy
    Nắng trưa phụ việc đi chăn bò
    Nhìn lục bình trôi theo dòng nước
    Thầm ví đời em một điệu hò.

    Hò ơi…
    Đời phận nghèo trôi theo con nước
    Mai về đâu ?
    Bến ngược
    Bến xuôi.

    Hò…
    Quê xa,rừng thẳm ngậm ngùi
    Bến bồi
    Bến lở
    Bến vui
    Bến buồn.

    Lắm chàng công tử thường ngắm nghía
    Thừa mứa bạc tiền,con đại gia
    Xe đưa xe đón đời trưởng giả
    Muốn được tặng em thật nhiều quà.

    Tuy nghèo, em trọng tình đạo lý
    Phù phiếm nhận chi
    Nếu chẳng yêu.

    Người em ngưỡng mộ làm từ thiện
    Ấp ủ dáng ai
    Nhỏ thương thầm.

    Quê anh làng dưới không xa mấy
    Cách bởi con sông,một chuyến đò
    Phụ Mẹ gánh rau ra chợ bán
    Lén ghé nhìn anh
    Rồi chợt lo…

    Người ta lớn tuổi và danh tiếng
    Còn bé này đây
    Con nhà nghèo
    Trai tài gái sắc,sao không hẹn
    Tự nhủ yên bề chớ trèo cao.

    ” Việt kiều ” từ Mỹ hay tận Úc
    Kỹ sư Tiến sĩ rất sang giàu
    Giạm xin Ba Mẹ cho lễ hỏi
    Tim đã trao anh, dạ chẳng nao.

    Bao mùa nhung nhớ thoáng qua đi
    Suy nghĩ từng đêm, lòng hỏi lòng
    Bé đã yêu anh, người lương thiện
    Bạc tiền nhung lụa cũng bằng không.

    Mẹ ráng nuôi em
    Đạt Tú tài
    Thi hai đại học, đậu cả hai
    Nhà nghèo em dại
    Tiền đâu học!
    Nỗi niềm sầu nghẹn dấu tương lai.

    Lo lắng, Mẹ luôn lời khuyên bảo
    Con gái lớn lên phải lấy chồng.

    Một chiều nhung nhớ
    Anh chợt đến
    Mang cả vầng dương ngập nắng hồng.

    Nguyên Thạch

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s