Thơ Nguyễn Thị Liên Tâm – BẾN TRĂNG HÀN MẶC TỬ

1..Sương đêm rớt nhẹ vào đêm
Giăng giăng mê mải trước thềm lầu trăng
Ai đang mơ bóng chị Hằng?
Cho ta nhập cõi tình nhân trễ tràng

Bước chân tìm bến đò ngang
“Chơi trăng”* mùa hạ, ngỡ ngàng mùa thu
Tóc người thơm lá hương nhu
Thơ ta rớt xuống sông mù mù tăm

Ôm đàn dạo khúc tri âm
Đốt hương tìm ngọc đã cầm chiều xưa
Nhịp chèo khua sóng đong đưa
Thuyền trôi lờ lững, cho vừa… bến Xuân.

Nguyễn Thị Liên Tâm

One comment

  1. Mùa Ly Biệt

    Trăng tháng Tư
    tôi người ly biệt.
    Cũng nơi này, Phan Thiết thưở xa xưa
    Hàn gánh trăng vàng tưới cội dừa
    thân đơn độc
    vọng đưa tình lặng.

    Nay lầu hoang, tôi em tháp vắng
    môi run mềm biển mặn đọng bờ môi
    ánh trăng rơi, màu tang phủ góc đồi
    hai dáng nhỏ, phút chia phôi ly biệt.

    Em cố níu
    Trời ơi!
    Phan Thiết
    dịu vợi trùng dương xanh biếc mông lung
    đôi mắt trăng hoang sâu thẳm chập chùng
    cố thu lại chân dung nguời lữ thứ.

    Em yêu ơi
    hỡi Chiêm nương tiên nữ
    tôi phận nghèo, lãng tử xa xăm
    đâu dám câu ước mộng nguyệt cầm
    Nào dám ngõ lời trăm năm duyên hẹn.

    Lầu ông Hoàng tôi nàng run tay chén
    rượu ly bôi lòng nén thương đau
    duyên xanh xao, mà tình mãi dạt dào.
    tôi đi nhé
    nụ hôn chào ly biệt.

    Trăng ơi trăng cho ta gởi niềm đau Phan Thiết

    .

    Nguyên Thạch

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s