Thơ Bá Duy – HƯỚNG VỀ TỊNH ĐỘ DI ĐÀ

Chiều buông nắng nhạt dần rơi,
Thong dong bước giữa chợ đời mênh mang.
Tiếng cười, tiếng khóc, tiếng than,
Tiếng u uất nghẹn, khiến càng thê lương.

Dòng đời là chuỗi kết vương,
Ẩn tàng sinh diệt, náu nương chập chùng.
Dậm trường thiên lý lao lung,
Lẫn trong nắng bụi, vui cùng gió mưa.

Thế nhân chìm đắm say sưa,
Chút men dục lạc đâu vừa khổ đau.
Mịt mờ kẻ trước người sau,
Trẻ già dắt díu kéo nhau vô thường.

Rít gào ngọn gió tai ương,
Trùng trùng bể khổ khó lường bão giông.
Giật mình tỉnh giấc mơ “ KHÔNG”,
Tìm trang Phật pháp để lòng an nhiên.

Lắng tâm soi bóng cửa Thiền,
Câu kinh, bài kệ, đất miền Lạc bang.
Hồi chuông, tiếng mỏ âm vang,
Quyện vào sâu thẳm, không gian an bình.

Di Đà lục tự diệu thinh,
Tín sâu, nguyện thiết, tâm linh hiển bày.
Pháp-Hoa trì tụng đêm ngày,
Đối tâm chuyển giác độ rày chúng sanh.

Từ bi kết đủ duyên lành,
Tây phương cực lạc viên thành mai sau.
Bồ tát bạn lữ bên nhau,
Hành thâm công đức thể làu vô dư.

Đèn tuệ giác, tánh chân như,
Mênh mông vô tận kết từ tâm KHÔNG.
Sắc, không, không sắc tương đồng,
Vô sanh, vô diệt, ngại không có gì.

Khấu đầu trước đấng Từ bi,
Hướng về Tịnh độ khắc ghi không rời.
Nguyện mai này ánh sao rơi,
Giúp trong bể khổ giảm đời khổ đau.

Bá Duy
Tiết đầu Xuân Melbourne 2012.

One comment

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s