Thơ Bá Duy – HẠT GIỐNG BỒ ĐỀ

Tôi, người trần thế si mê
Trót vui quên cả lối về nhà xưa.
Trăm năm trên chuyến đò đưa,
Trường giang sinh tử vẫn chưa ngược dòng.
Tôi, người trần thế long đong
Đau thương mấy độ lệ hòng đã khô.
Ôi còn đâu một cơ đồ,
Bi thương sụp bởi giặc Hồ dẩm tan.
Tôi, người trần thế lỡ làng
Kiếm cung lỗi hẹn, ngỡ ngàng đời trai.
Sầu đeo nặng trĩu đôi vai
Thời gian trôi mãi, chưa phai nỗi sầu.
Tôi, người trần thế chìm sâu,
Mộng tàn từ lúc bể dâu rã rời.
Chân mây, góc núi, phương trời,
Chinh nhân lỡ kiếp, xót đời ly hương.
Tôi, người trần thế phong sương,
Dọc đường gió bụi còn vương dặm ngàn.
Nghiêng vai có tiếng thu tàn,
Khung trời chớm lạnh lá vàng rơi rơi.
Tôi, người trần thế thất thời,
Lệnh hàng buông súng, nát đời chinh nhân.
Trắng tay giữa cuộc phong trần,
Ôi! Đời lỡ vận muôn lần đắng cay.
Tôi, người trần thế lưu đày,
Cố hương vời vợi, chiều nay thấy buồn.
Gió mưa từng hạt nặng buông,
Khơi dòng kỹ niệm trỗi nguồn tâm tư.
Mai đây rồi phải giã từ,
Lòng trần rũ sạch, cõi hư trở về.
Mang theo hạt giồng Bồ-đề,
Nương nhờ Phật lực cận kề Như Lai.
Di Đà lục tự chẳng phai,
Từ bi tế độ khắp loài chúng sanh.
Huyển không vẫn sắc tinh anh,
Tịnh như bất biến, thuần thanh chẳng rời.
Hạnh Bồ-tát đạo sáng ngời,
Thong dong khắp cõi giúp đời trầm luân.

Cuối Đông, Melbourne 2012-08-08

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s