Thơ Bá Duy – TRƯNG VƯƠNG ƠI! NIỀM THƯƠNG CÒN ĐÓ

Đêm mưa buồn kéo lê thê,
Góc trời viễn xứ hướng về phương nao.
Bao năm vẫn ngỡ hôm nào,
Em cười xinh xắn má đào hây hây.
Mắt huyền trong sáng thơ ngây,
Xõa bờ vai mỏng tóc mây thơm ngàn.
Gió chiều nhẹ thổi mênh mang,
Quyện tà áo trắng đài trang ngọc ngà.
Trưng Vương hiền dịu thướt tha,
Dưới hàng me mát kiêu sa bước hồng.
Bao lần hò hẹn đợi mong,
Đan tay dìu bước chung lòng ước mơ.
Nguyện cầu mãi đượm duyên tơ,
Tình đầu là mối tình thơ tuyệt vời.
Để mai trên vạn nẽo đời,
Uyên ương liền cánh chẳng rời bước chân.
Bỗng đâu có cuộc phong trần,
Bẻ gươm, buông súng ôi lần oan khiên.
Tháng tư vận nước đảo điên,
Lìa quê lịm chết, tình riêng vỡ rồi.
Nát lòng nhỏ lệ chia phôi,
Sắt son còn đó, xẻ đôi mảnh tình,
Trưng Vương yêu dấu hiền xinh,
Thôi đành nát mộng chúng mình còn đâu.
Rưng rưng nhìn áng mây sầu,
Con tim còn đập, tình đầu còn thương.
Nghìn trùng một nỗi vấn vương,
Tuyền đài vẫn chẳng phai hương một người.

BÁ DUY
Melbourne, Đông 2012.

NGƯỜI BẠN MŨ NÂU 

Tôi có bạn người trai sương gió,
Dáng phong trần ngày đó còn đây.
Thời gian phủ kín vai gầy,
Niềm đau u uất còn đầy trong tim.
Bao kỹ niệm khó tìm quên lãng
Áo hoa rừng đâu quản gian lao.
Mũ nâu tỏ mặt anh hào,
Hiên ngang dấn bước đường vào tử sinh.
Đời chinh nhân hiến mình cho nước,
Chốn sa trường xông lướt hiểm nguy.
Rừng xanh, núi thẳm còn ghi,
Chiến công rền khắp, tiếc gì đời trai.
Chiều dừng quân, sờn phai áo trận,
Cánh rừng thưa kéo tận đồi xa.
Chiến hào xương lạnh buốt da,
Từng đêm chong mắt tìm ra bóng thù.
Thét “xung phong” mờ lu khói súng,
Xả thân này đâu núng lòng son.
Kiếp phong sương dẫu mất còn,
“Biệt-Động-Quân, Sát” chẳng mòn dạ kiên.
Một ngày sầu lửa thiêng chợt tắt,
Phủ trời tang, giăng mắc nghiệt oan.
Lệnh súng buông, cuộc chiến tàn,
Thương người lỡ vận dặm ngàn lao lung.
Thân xác xơ tận cùng cơ khổ,
Tù lưu đày khắp chỗ xa xôi.
Núi rừng Việt Bắc mây trôi,
Sương lam mờ núi nhớ hồi kẻng vang.
Giòng đời vẫn mênh mang ngày tháng,
Quê hương tìm đâu dáng thuở xưa.
Mộng đời tàn giữa gió mưa,
Nhìn chân mây vắng, lòng chưa nguôi sầu.
Bao nhiêu năm nhạt mầu hương cũ,
Thương người vùi cỏ phủ bờ lau.
Gọi tên chiến hữu năm nào,
Gởi theo tiếng gió câu chào cố nhân.
Nến lung linh, ôi! Lần vĩnh biệt!
Người đi  vào trung liệt ngàn khơi.
Áo hoa chiến sử rạng ngời!
Lưu danh muôn thuở một thời dọc ngang.

BÁ DUY
Melbourne, Đông 2012.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s