Thơ Bá Duy – ÁNH SAO BỒ TÁT

Bao năm gẫm một kiếp người
Khổ vui mấy lượt, khóc cười mấy phen.
Sau lưng còn tiếng chê khen,
Chập chùng phía trước gió len bụi mờ.

Nghĩa trang lặng lẽ như tờ,
Khóm hoa thấp thoáng ven bờ xỏ xanh.
Từng giòng lệ nhỏ tuôn nhanh,
Từng câu giã biệt đã thành thiên thu.

Mảnh đời sương khói phù du,
Lợi danh một thoáng âm u lụi tàn.
Mênh mang bao lá thu vàng
Âm thầm vùi lấp bên ngàn cây khô.

Thương sao người dưới đáy mồ,
Cũng dần tan rã cơ hồ còn chi!
Đêm nghe tiếng dế sầu bi,
Gió than não nuột, trăng đi lặng lờ.

Vô thường nào có đợi chờ,
Chỉ trong hơi thở đôi bờ tử sinh.
Gắng tu để xóa vô minh,
Cởi dây phiền não lòng mình an vui.

Đèn trí huệ, bóng tối lùi
Đây tâm tri kiến, đây mùi tịnh hương.
Thuyền từ bát nhã tầm nương,
Pháp-Hoa tụng niệm cúng dường Như Lai.

Di Đà lục tự chẳng phai,
Tây phương Cực Lạc ngày mai ta về.
Đài sen chín phẩm cận kề,
Suối nguồn thanh tịnh Bồ-đề liễu tri.

Hạnh đà viên mãn từ-bi,
Chúng sanh phổ độ khắc ghi không rời.
Rồi đây có Ánh Sao Ngời,
Hành Bồ Tát đạo cứu đời lần than.

Bá Duy
Mùa đông Melbourne 2012

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s