Thơ Bá Duy – MỘT THỜI YÊU DẤU & THƯƠNG MÀU ÁO TRẮNG NĂM XƯA

MỘT THỜI YÊU DẤU
Ngoài hiên mưa kéo lê thê
Đêm qua vào mộng đi về cùng ai.
Lời yêu nhẹ thoảng bên tai,
Tóc hương buông xỏa bờ vai nhung mềm.
Tay đan từng ngón măng êm,
Bờ môi đỏ mộng ngọt đêm tâm tình.
Nụ cười tươi tắn thêm xinh,
Khiến ta hồn phách phiêu linh vật vờ.

Tình nàng ta ướp vào thơ,
Trộn thành máu lệ tôn thờ trong tim.
Mối tình thầm, quá lặng im,
Bao giờ tỏ được nỗi niềm người ơi!

Để mai dù cách phương trời,
CỐ NHÂN là cả đoạn đời dấu yêu.

BÁ DUY
Melbourne, đầu Thu 2012

THƯƠNG MÀU ÁO TRẮNG NĂM XƯA

Quen nhau một buổi trưa nồng,
Giữa ngày tháng hạ phượng hồng nở tươi.
Tôi ngơ nhẩn bởi nụ cười,
Áo em trắng quá hỡi người Gia Long!

Em xinh như nụ hoa hồng,
Mây trời gom lại tóc bồng xỏa vai.
Hồn say đắm đối mặt ai,
Khắc sâu hình dáng trang đài dấu yêu.

Em Gia – Long nét diễm kiều,
Tạ ơn đời đã ban nhiều mộng mơ.
Dẫu cho dâu biển không ngờ,
Trăm năm vẫn chẳng phai mờ CỐ NHÂN!

BÁ DUY
Melbourne, đầu Thu 2012

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s