Thơ Mai Hương Trần – Gởi Em Người Con Gái Đà Lạt

Xin gởi em ,người con gái trong mơ ,

Của mùa xuân , rạng rỡ tiếng thơ ca,

Đôi má hồng , bởi nắng chiều qua phố ,

Một nụ cười, chia nữa nhớ buâng khuâng .

Ướt môi mềm, đỏ thắm cánh hoa xưa ,

Bờ vai nhỏ ,chuyện đời qua mấy thủa ?

Nhớ một thời , hoa tím Đà Lạt thơ ,

Hay chuyện tình người Võ Bị Alfa .

Này em, người con gái Đà Lạt ơi !.

Ta vẫn xin một lần qua phố nhỏ ,

Đón sương mù,tưởng chừng ta đang khóc ,

Bởi vì em , hoa Mimosa vàng rực rỡ,

Bên rừng già chưa đổi gió thay đời,

Vẫn thông reo, ta tưởng tiếng em cười .

Giòng suối chảy nghe như lời em hát ,

Có trăm năm vẫn nổi nhớ thật buồn .

Hởi em , người con gái Đà Lạt ơi !

Thương một lần sao nổi nhớ thênh thang ,

Dẫu ban đầu, hay là mãi ngày sau ,

Và Đà Lạt ,ta vẫn mơ về em mãi .

Dù xa thẳm ,ngàn trùng khơi cách biệt ,

Chút tình này , xin gởi mãi em yêu ,

Một thoáng xưa, sao hồn tím dâng buồn,

Và vẫn mơ , một ngày mai trở lại .

Để núi đồi, hoa lá trở mình thôi ,

Ta xin em nụ hôn cuối của đời …………..,

Mai Hương Trần ( Vancouver hai ngàn mười một )

Cảm xúc Viết cho người con gái Đà Lạt

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s