Thơ Trần Hoan Trinh – NỖI BUỒN CỦA ANH

Mây bỗng tím một chiều trong đáy mắt
Nắng thôi hồng và tươi thắm phai đi
Anh bỗng thấy tim mình se thắt
Máu như khô trong huyết quản dị kỳ !

Giây phút ấy anh ôm đầu nức nở
Trong vòng tay nghe mộng vỡ mơ tan
Bao tha thiết theo hương tàn  gió thổi
Anh bơ vơ nước mắt chảy hai hàng

Vì bỗng thấy cuộc đời toàn bánh vẽ
Chỉ tô son trát phấn dối lừa  nhau
Nói rất đẹp toàn những lời hoa mỹ
Nhưng phỉnh phờ để đánh lận vàng thau !
                                                            
Người trước xấu mà người sau cũng xấu
Người đi  tham nhưng người đến  cũng tham
Kẻ đói  khổ kêu trời chẳng thấu
Kẻ  xa hoa ông chúa bà hoàng  !

Nên anh đành cúi đầu làm kẻ lạ
Bước âm thầm từng con phố lang thang
Tìm chút nắng hong cho lòng ấm lại
Bới tro than kiếm một chút đá vàng !

Trên trời đó có hai vầng nhật nguyệt
Dưới đất kia có núi biển đồi sông
Anh phung phá cả một đời không hết
Sao nỗi buồn vẫn canh cánh bên lòng !
TRẦN HOAN TRINH


 

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s