Tạ Thị Ngọc Thảo – DOANH NHÂN PHÚT NÓI THẬT

Sướng và khổ của doanh nhân khác hẳn góc nhìn của người ngoài cuộc. Khi mà người ta cho là sướng thì với doanh nhân là khổ; ngược lại, cái mà người ta cho là khổ thì với doanh nhân lại là sướng. Với doanh nhân, “sướng khổ tại tâm” chứ không tại ngoại.

Nổi khổ của doanh nhân
Chúng tôi khổ trong những cái đặc quyền, đặc lợi của thương giới dành cho mình mà chỉ người trong cuộc mới thấu hiểu. Nếu bắt đầu từ chuyện đi máy bay thì dù ngồi ở hạng business hay hơn thế nữa, trong tay chúng tôi cũng ít khi rời cái máy tính, và khi tay chân ngưng hoạt động thì trên nét mặt chúng tôi vẫn đậm nét đăm chiêu. Khi các hành khách ở hàng ghế “xe ngựa” (coach) ngủ khoèo, thì ở hàng ghế business chúng tôi vẫn trằn trọc.
Với hệ thống marketing tinh nhạy, chúng tôi nhận được nhiều thẻ VIP của nhà hàng – khách sạn – dịch vụ nhiều sao gởi biếu để sử dụng. Với thẻ VIP này, cá nhân doanh nhân được giảm nhiều chục phần trăm hoặc giảm 100% với những dịch vụ mà chúng tôi sử dụng (chỉ tính tiền từ người thứ 2). Hẳn, mạng lưới marketing hẳn đã tính toán rất kỹ: doanh nhân ít khi nào vào nhà hàng, khách sạn hay sử dụng dịch vụ một mình (nếu được một mình thì chúng tôi đi nơi khác), cho nên những đặc quyền đặc lợi mà họ ban cho chúng tôi hoạ hoằn lắm mới dùng tới. Còn khi chúng tôi buộc phải chưng thẻ VIP ra, thì gần như là doanh nhân làm marketing ngược lại, vì miễn hoặc giảm cho cá nhân chúng tôi có thấm gì với cái lợi mà chúng tôi đem đến.
Vì phải thường xuyên tiếp khách chúng tôi trở nên dị ứng với thức ăn cao cấp, do vậy nếu được ăn theo ý của mình, doanh nhân sẽ ăn giống bửa cơm của gia đình nghèo đông con. Vì công việc, chúng tôi buộc phải liên tục di chuyển và thường xuyên ở trong “hình vuông” hoặc “hình chữ nhật”; dù những cái hình đó đạt tiêu chuẩn năm, sáu sao lòng chúng tôi vẫn thèm được ở trong ngôi nhà của mình hoặc vác balô đi ở bụi. Làm cái gì cho người khác sướng chúng tôi luôn rộng tay; làm cái gì cho cá nhân mình sướng chúng tôi rất cân phân thận trọng.
Do vậy, khi người ngoài cuộc thấy doanh nhân sướng, thật ra là chúng tôi đang khổ đấy.
Vậy doanh nhân sướng lúc nào?
Đó là lúc nhìn những người khác xài tiền của mình mà xài càng nhiều mình càng sướng; đó là lúc doanh nhân ký duyệt bảng lương, bảng thưởng. Bởi bao thư lương thưởng càng dày điều đó nói lên công ty đang làm ăn phát đạt. Cái sướng đó sẽ được nhân lên nếu doanh nhân có một thời cơ cực hoặc đã phải nổ lực phấn đấu để chuyển từ vai trò làm thuê sang vị trí làm chủ.
Sướng, lúc nhân viên của mình trong khi giao tiếp nói về Công ty (do mình làm chủ) với thái độ tự tin và lời nói tự hào. Sướng, lúc mình không hiển hiện mà những nguyên tắc của mình đề ra vẫn được thực thi nghiêm túc. Sướng, vì tạo được công ăn việc làm cho nhiều người và những người đó có được cuộc sống sung sướng. Và sướng khi nhìn những cộng sự của mình trưởng thành từng ngày để tin rằng chính mình đã góp phần đào tạo cho xã hội một lớp doanh nhân trẻ.
Còn gì nữa? Sướng khi thoát khỏi cơn bão thương trường, chạy kịp về nơi trú bão rồi được người thân dang tay che chắn. Và sướng khi nghe con trẻ thỏ thẻ: “Má (Ba) ơi, hôm nay mình chơi trò bắn súng không? Má (Ba) muốn làm công an hay làm ăn cướp?” :-).

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s